VƯỜN CÚC MÙA THU – tập truyện ngắn Nhật Bản nhiều tác giả

NHATLời Giới Thiệu

Văn học Nhật Bản từ xưa đến nay rất phong phú về thể loại. Truyện ngắn, tiểu thuyết, tuỳ bút, nhật ký, thơ, sân khấu… nẩy nở liên tục. Và thể loại nào cũng có những thành tựu tuyệt đẹp, xứng danh kiệt tác.

Ở Việt Nam, việc giới thiệu và dịch thuật các danh tác của văn học Nhật vẫn còn ít ỏi và phần nhiều dựa vào các ngôn ngữ trung gian đã có độ dầy phiên dịch văn chương Phù Tang.

Cho nên tôi rất vui mừng được tiếp xúc với tập truyện “Vườn cúc mùa thu” ngay khi vẫn còn là một bản thảo chưa định hình.

Truyện ngắn là một thể loại xuất hiện rất sớm trong văn học Nhật. Nhiều truyện ngắn xuất sắc đã được viết cách đây gần một ngàn năm như có thể thấy qua tập sách Tsutsumi Chunagon Monogatari  (Đê trung nạp ngôn vật ngữ), một trong những truyện ngắn đầu tiên mang tính hiện đại của thế giới.

Tiếp tục đọc

Advertisements

KAWABATA – Hướng nắng

Tác giả: Kawabata Yasunari 

Nguồn: Tôi không nhớ đã copy bản dịch này từ nguồn nào, chỉ biết rằng dịch giả Nguyễn Nam Trân từng là cộng tác viên của tôi và tôi cũng từng biên tập sách của anh khi tôi còn làm việc ở nhà xuất bản Trẻ. Thôi thì cứ công bố với lời xin lỗi nhẹ nhàng, vì thực ra tôi làm trang Blog này vì bạn đọc và vô vị lợi.

NHAT 02Dẫn Nhập Của Người Dịch

Cái tên “truyện ngắn trong lòng bàn tay” đến từ tiếng Nhật “tenohira no shôsetsu” (chưởng tiểu thuyết) như cách gọi của hầu hết các nhà văn học sử. Đó là một thể loại tác phẩm văn học có đặc điểm là ngắn, ngắn đến nỗi có thể gói trọn trong lòng bàn tay. Thể loại này còn được nhà phê bình văn học Chiba Kameo (1878-1935), một người cổ vũ cho văn học đại chúng dưới thời Taishô (1912-26) gọi là “shôhen shôsetsu” (chưởng biên tiểu thuyết). Ngoài ra, nhà phê bình Hasegawa Izumi (sinh năm 1918), một người thân cận với Kawabata, đã chủ trương phải đọc là “tanagokoro shôsetsu”[1] tuy viết cùng ba chữ Hán “chưởng tiểu thuyết”. Hasegawa kể lại mình vì thắc mắc nên đã hỏi ý kiến Kawabata và được chính nhà văn đồng ý về cách đọc này[2]. Khi dịch ra tiếng Việt, chúng tôi rất bối rối, không biết nên gọi “trong lòng bàn tay”, “một gang tay” hay “trong gan bàn tay”. Sau khi tham khảo cả lối hiểu của người Tây Phương (palm[3], paume), xin tạm giữ lối gọi “trong lòng bàn tay” cho giống mọi người. Có thể dịch là “truyện cực ngắn” nhưng làm như thế lại đánh mất cái tên rất gợi hình của nó.
Tiếp tục đọc