NGƯỜI ĐẸP BÍ ẨN – truyện ngắn Đào Hiếu

tranh Đỗ Duy Tuấn

tranh Đỗ Duy Tuấn

Câu chuyện tôi kể sau đây chẳng khác nào một chuyện bịa. Chắc chắn khi đọc xong qúi vị sẽ nói: cha này  xạo, làm gì trên đời lại có loại người đàn bà kỳ quái như vậy. Nhưng biết nói sao bây giờ? Bởi vì chính cô ta đang sống chung trong khu tập thể với tôi. Ngay sát vách. Và suýt chút nữa tôi trở thành người chồng thứ tư của cô ta nếu không có một anh tài xế tắc-xi tình nguyện đến làm chồng.

Nhưng trước hết hãy nói đến người chồng thứ nhất. Ông ta là một thương gia, quen với cô gái trong một buổi khiêu vũ. Dưới ánh đèn mờ ảo của sàn nhảy, cô ta như một nàng tiên. Một bên vì sắc, một bên vì tiền, họ kết mô-đen nhau rất nhanh. Sau đó là đám cưới. Những ngày đầu sống chung ông chồng tỏ ra rất chiều vợ. Tất cả những việc nội trợ trong nhà một tay ông làm hết, cô vợ cứ ngồi không, chuốt móng tay, o bế mái tóc, kẻ lông mày…

Hỏi vì sao ông cam tâm làm việc đó, ông đáp: vợ tôi vốn con nhà quyền qúy kẻ hầu người hạ đã quenThế là ngày nào như ngày nấy ông ta đi chợ nấu ăn, rửa chén, lau nhà, giặt đồ, thỉnh thoảng còn đi… đổ bô nữa. Hàng xóm thắc mắc: nhà không có trẻ con, toa-lét lại trước cửa phòng, thế thì tại sao sáng nào ông cũng mắt trước mắt sau, bưng bô chạy vụt vô toa-lét?

Giữa lúc tôi định bàn với hàng xóm bầu ông ta là “ngưới chồng ngoan nhất thế giới”  thì ông ta biến mất. Cô tiểu thơ bảo rằng ông ta bận đi giao dịch làm ăn ở Hồng Kông, nhưng 3 tháng rồi 6 tháng trôi qua, vẫn không thấy mặt mũi.

Đến tháng thứ bảy thì một người đàn ông khác dọn đến ở chung với cô gái. Nghe nói ông này là một kỹ sư điện tử. Kính trắng, áo bỏ vô thùng, chân đi giày da, xách cặp da… Hy vọng ông ta sẽ có cách sống khác hơn, “đàn ông“ hơn, văn minh hơn lão thương gia nọ.

Nhưng không, vẫn thế. Đi chợ, nấu ăn, rửa chén, lau nhà, giặt đồ và… đi đổ bô.

Mọi người ngạc nhiên về quyền lực của người đàn bà bí ẩn nọ. Cô ta phải có một sức quyến rũ ghê gớm lắm mới sai bảo được một ông trí thức như thế chứ. Vậy thì sự quyến rũ ấy nằm ở đâu? Một thân hình bốc lửa? Một đôi mắt đầy ma lực? Một làn da thơm ngát mùi xạ hương?

Nhưng không, chỉ sau một tháng chung sống, ông chồng thứ hai cũng biến mất. Cô ta giải thích: ảnh đi vượt biên.

Ba tháng sau, người đàn ông thứ ba dọn đến. Đó là một kép hát cải lương tướng tá bặm trợm như một Từ Hải, đi chiếc xe Honda 250 phân phối dềnh dàng. Mọi người chắc mẩm phen này anh chàng “râu hùm hàm én” này phải làm chủ được người đàn bà nọ, thay đổi được lối sinh hoạt  của cái tổ uyên ương bé tí ấy. Nhưng mọi việc cũng xảy ra y chang như trước.

Tôi hỏi ông cụ hàng xóm:

-Lạ thật, xem ra thì thằng nào cũng mê con nhỏ. Nhưng sao chỉ một vài tháng lại bỏ đi?

Ông cụ cũng chẳng biết sao để trả lời.

Một hôm, tôi gặp người chồng thứ ba trong quán cà phê. Hỏi vì sao anh bỏ đi, thì anh ta chỉ nở một nụ cười buồn bã.

*

Hai năm đi qua. Không có một người đàn ông nào lui tới căn phòng đó. Cô gái lâm vào cảnh túng thiếu, đành phài nhường căn phòng cho một người khác để mướn một căn phòng nhỏ xíu, tồi tàn hơn. Tuy vậy cô ta vẫn sống nhàn nhã, vẫn chưng diện, vẫn trau chuốt nhan sắc hằng ngày, nhưng không hề thấy cô ta đi chợ nấu ăn, giặt giũ. Suốt ngày cô ta sống im lặng trong phòng. Tối đến, diện bộ cánh lộng lẫy, kêu tắc xi ra đi.

Một đêm kia, chính anh tài xế tắc-xi đó theo chân cô nàng bước lên cầu thang. Anh ta ngủ qua đêm ở phòng cô gái, và sáng hôm sau, đã thấy anh ta, lấm lét nhìn quanh, tay cầm cái bô nhựa đỏ chói.

Anh ta đóng cửa toa-lét lại, đổ bô vào hố tiêu rồi rửa tay. Vừa định bước ra, anh chợt thấy một lỗ thủng trên cái quần xoa đen treo trên móc. Anh lấy xuống coi. Đúng ra là hai lỗ thủng, rách xơ xác ở ngay vị trí hai cái mông. Anh ngồi xuống, bới đống quần áo dơ, lấy những cái quần khác ra xem. Tất cả đều bị sờn hai mông (trừ những quần Tây mặc đi chơi)

Buổi trưa, anh tài xế về, bảo cô ta:

-Anh muốn cảm. Em làm cơm giúp anh.

-Để em đi mua.

Và cô ta sang quán cơm bên kia đường, xách về mấy bịch ny-lon.

-Sao em không đem cà mèng?

Cô gái không trả lời, lặng lẽ lấy hai cái muỗng bỏ vô hai bịch cơm và đưa cho anh chồng một bịch.

-Nhà có chén bát. Sao lại ăn kiểu này?

-Khỏi rửa chén

Sau bữa ăn, anh chồng gom mấy cái bao ny-lon bỏ vào sọt rác. Chỉ phải rửa có hai cái muỗng và một cái miệng của chính anh.

-Còn em, anh chồng hỏi, em không rửa miệng à?

Lúc ấy cô gái đang ngồi dưới đất, nghe nói liền lết đến bên cái bình nước, lê đũng quần sàn sạt. Cô rót một ly trà nhỏ, súc miệng soàn soạt rồi nhổ vào cái bô. Xong việc, cô lại lết đến giường.

Anh chồng ngạc nhiên hỏi:

-Em không đứng dậy để đi được à?

-Mỏi hai cái đầu gối.

-Thế nhảy đầm thì sao? Cô đứng lên coi!

Cô gái vịn vào thành giường đứng dậy. Anh chồng đi ra phía sau lưng, nhìn vào hai cái mông. Cái quần này chưa đến nỗi thủng nhưng vải đã xơ xác, lộ cả những thớ vải đỏ của quần xịp bên trong.

Buổi chiều anh tài xế đã bớt sốt, thấy cô vợ ngồi trong toa-lét thút thít khóc. Anh lại gần coi chuyện gì. Cô ta đang ngồi chồm hổm bên vòi nước, hai bàn tay thọt vô hai cái bao ny-lon, cọng thun cột túm cổ tay. Cô ta cầm một chiếc đũa đầu có quấn nùi giẻ, thọt vô từng cái chén mà ngoáy.

-Em làm gì vậy?

-Em mà chạm tay vào nước là cảm liền.

Buổi tối, khi lên giường, anh chồng ngửi thấy lẫn trong mùi nước hoa là một thứ mùi gì quái lạ.

-Này em, nhà mình có nuôi mèo không?

-Không

-Sao anh nghe có mùi chuột chết?

-Anh tìm thử xem.

Anh chồng rọi đèn dưới gậm giường, trong kẹt tủ, trong xó nhà… nhưng không có con chuột chết nào cả. Đột nhiên anh nhảy bổ tới bên giường, khịt mũi trên tóc vợ.

-Từ ngày về đây tôi chưa thấy cô tắm bao giờ cả.

-Em đã nói là em sợ nước lắm.

-Không phải. Cô là vua lười.

Và anh kéo vợ vô toa–lét. Nước từ vòi hoa sen giội xuống như mưa rào. Cô vợ nhảy tưng tưng:

-Bớ người ta, cứu tôi với!

Nguyên một chai dầu gội đầu dội xuống mớ tóc dài rít chịt. Anh đè cô ta vào tường rồi xát xà bông khắp mình mẩy. Xong, anh mở cửa toa-lét.

-Phần còn lại cô tự làm lấy. Thử xem có chết không.

Nhưng khi anh vừa bước chân ra khỏi toa-lét thì cô ta chạy vụt ra theo, đầu tóc, mình mẩy đầy bọt xà bông. Cô ta phóng cái thân mình nhớt nháp ấy lên giường, kéo mềm trùm kín mít.

Cảm thấy đối xử với vợ như vậy là quá thô lỗ, anh chồng liền đến bên giường nhỏ nhẹ:

-Này em, chịu khó ra tắm đi. Để mình đầy xà bông vậy hả?

Ở trong giường cô ta giẫy nảy:

-Không, không.

-Tại sao không? Nước có gì đáng sợ. Chỉ có sự lười biếng mới đáng sợ thôi. Muốn có hạnh phúc gia đình người đàn bà phải sạch sẽ, ngăn nắp, phải biết nấu ăn, rửa chén…

Cái mền len bị hất tung ra, cô vợ mắt long lên sòng sọc, với lấy con dao nhọn, gầm gừ:

-Không bao giờ. Thà chết còn hơn làm những việc hạ tiện đó.

Anh chồng đứng thủ thế, miệng mỉm cười:

-Thưa em, thế 30 tuổi đầu như em còn đái trong bô thì đó là việc hạ tiện hay việc cao sang?

-Câm miệng. Cô gái thét lên. Hãy về mà lấy một con ở đợ nào đó đi. Cút khỏi nhà ngay!

Anh chồng lấy cái mũ mềm, và trước khi bước ra khỏi nhà anh ta nói:

-Sau tôi sẽ không có ai đến đây nữa đâu.

Nhưng anh ta đã lầm, vì ngay trưa hôm đó, có một con khỉ nhỏ không biết từ đâu chui qua cửa sổ, lẻn vào cửa phòng cô gái. Thấy cô đang ngủ, nó đến bên giường, ngồi bắt chí cho cô. Nó có vẻ thích thú vì chí nhiều vô kể.

Bên ngoài, mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Cô gái mơ thấy pháo nổ và mình thì bước lên xe hoa, ngồi cạnh một chàng hoàng tử đẹp trai.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s