Hiện Đại, nhưng…

HIEN DAI NHUNG...Nhà tôi rất thích máy móc. Nhưng không phải vì vậy mà anh đem cái máy đó về. Thú thực, cho đến giờ này cả tôi và nhà tôi đều không biết gọi tên cái máy đó là cái máy gì. Đó là một món đồ mà ông bạn áp phe nào đó đã gán nợ cho nhà tôi.

Nói thế nghe cũng oai đấy nhưng thật ra chúng tôi không phải là chủ nợ hiểu theo nghĩa hách dịch của từ này. Thực ra nhà tôi có đưa anh bạn nọ 500 ngàn đồng để mua vài món phụ tùng xe Honda nhưng anh bạn mua không có mà tiền thì tiêu hết rồi. Nhà tôi trở thành một ông chủ nợ bất đắt dĩ như vậy.

Đã mấy lần anh nhắc người bạn nọ nên trả số tiền vì nhà rất kẹt, nhưng người bạn cứ hẹn rày hẹn mai mãi. Thời gian khất nợ ấy kéo dài gần hai năm.

Ngày nọ nhà tôi bảo tôi:

-Tết nhứt tới nơi rồi, phải đòi cho được cái nợ này mới được. Cũng phải có chút ít gì để mà tiêu Tết chứ.

Anh mặc áo và ra đi. Đến trưa anh bê về một cái máy kỳ lạ. Đó chính là cái máy mà tôi vừa nói với các bạn lúc nãy.

Nhà tôi vừa lau mồ hôi trán vừa nói:

-Nó nói kẹt tiền quá, lấy đỡ cái máy này về mà xài, không xài thì bán cho người ta cũng được.

Tôi hỏi:

-Nhưng nó là cái máy gì vậy?

Tôi quan sát nó. Nhà tôi nói:

-Máy điều hòa không khí đấy. Loại này là loại bỏ túi mà. Còn tốt, chạy rất êm, có thể để cạnh giường ngủ như máy quạt, xài tiện lắm. Rất ít tốn điện.

Tôi vẫn chăm chú quan sát nó. Một cái máy tôi chưa từng thấy bao giờ. Nó vừa giống một cái loa nghe nhạc vừa giống một cái máy thu thanh nhưng nếu nói đó là cái thùng nuôi ong thì cũng có người tin. Tôi hỏi nhà tôi:

-Ở đấy họ quảng cáo với anh như vậy à.

Nhà tôi mới đi về mệt nên đâm bực dọc, anh gắt gỏng:

-Em đừng cho anh là con nít. Năm trăm ngàn bây giờ mua được cái gì. Hơn nữa nó có trả cho mình đâu. Thà lấy cái máy này ngủ cho mát còn hơn.

Tôi làm thinh đứng lên, lại tủ lạnh rót cho anh một ly nước mát. Đợi anh uống xong tôi mới nói:

-Anh đã chạy thử chưa? Sao em thấy nó không giống cái máy điều hòa tí nào cả.

-Cô cứ yên trí đi. Máy chạy tốt. Êm chưa từng thấy. Em nhìn coi, nó cũng gọn và xinh đó chứ.

-Coi cũng hay hay.

Tối đó chúng tôi đi ngủ sớm. Nhà tôi đem đặt cái máy nơi chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Anh nói:

-Cái hay của nó: vừa là máy quạt vừa là máy lạnh. Ngủ đi. Chúc em ngủ ngon.

Nói xong anh nằm xuống cạnh tôi và nhắm mắt lại làm như thể anh đang buồn ngủ lắm, kỳ thực tôi biết anh đang lắng nghe cái máy, đang cố ghi nhận sự thay đổi nhiệt độ trên từng phân vuông da thịt mình.

Chiếc máy chạy êm thật và tỏa ra một luồng gió nhẹ có mùi hăng hăng. Tôi mở mắt ra nhìn nó, rồi nhìn anh nằm im lìm như đang ngủ say, nhưng tôi lại biết chắc rằng anh còn thức và sẽ còn thức sau khi tôi đã ngủ và có thể sẽ ngồi dậy nhìn cái máy hay đi đi lại lại trong phòng… Những ý nghĩ đó làm tôi mắc cười quá. Tôi cười. Tôi biết anh nghe tiếng cười ấy nhưng anh cứ tản lờ mà ngủ, đều đó làm tôi càng cười hơn. Tôi ôm bụng mà cười, cười quá chừng. Anh thì vẫn làm bộ ngủ, hơi xoay người một chút và nói giọng lè nhè:

-Im đi em.

Nhưng anh càng đóng kịch tôi càng thấy hào hứng, tôi cười thả giàn cho đến khi anh mở mắt ra và cũng cười theo. Anh nói:

-Nãy giờ không thấy lạnh tí nào cả. Nó giống như cái quạt thường nhưng gió lại quá yếu và có múi hăng hăng.

Bỗng nhiên anh bật dậy như một cái lò xo:

-Ý. Hình như bên trong có cái đèn.

Quả thực, nhìn kỹ bên trong thấy có một chút ánh sáng tím lờ mờ tỏa ra từ một bóng đèn hình thù kì quái. Trong lúc anh đang nhíu mày suy nghĩ thì tôi đưa một nhận xét:

-Đây không thể là cái máy lạnh được đâu anh ạ. Máy lạnh sao nó có đèn ở trong.

Anh lặng thinh  hồi lâu rồi buột miệng:

-Lạ thiệt. Nhưng em có thấy mát không?

Tôi xòe bàn tay để thật sát vào máy:

-Có mát gì đâu. Nhưng em lại thấy cái mùi hăng hăng của nó bắt đầu khó chịu rồi đấy.

Anh khịt khịt mũi một lúc rồi quyết định tắt máy.

-Thôi ngủ đi em.

Nhưng cả hai chúng tôi đều phải ra ngoài hiên hóng gió cho mát, nhìn ngắm phố phường một lát rồi mới đi ngủ được.

*

Suốt buổi sáng chủ nhật anh loay hoay với cái máy. Tuy anh không rành về máy móc lắm nhưng anh lại thích sửa chữa. Mỗi khi chiếc xe gắn máy của anh bị trục trặc anh cũng hay tháo ra tự chữa lấy. Những bịnh nhẹ, bịnh thông thường anh vẫn chữa được.

Anh tháo máy. Việc đầu tiên là gỡ cái bóng đèn kì quái ấy ra xem. Thấy anh cặm cụi với công việc tôi cũng ngồi một bên xem có phụ được anh chuyện gì không.

Anh đưa cho tôi cái bóng đèn và nói:

-Hình như cái bóng đèn này sắp hư rồi. em thấy nó đen thùi lùi.

Quả thực là nó đã đen. Nhưng nó không phải là một bóng đèn thường. Nó dài độ một gang tay, hai đầu nhỏ, chính giữa phình ra. Anh chỉ cho tôi xem hai cực điện ở hai đầu và nói:

-Về cấu trúc thì nó giống như một cái đèn nê-ông. Có lẽ râu bị cháy. Để anh nối hai cực lại xem.

Anh lấy hai sợi dây đồng nhỏ và nối hai cực ở hai đầu, y như cách người ta chữa bóng đèn nê-ông vậy. Quả nhiên, khi anh lắp bóng đèn vào máy thì bóng đèn sáng hơn một chút dù vậy nó chỉ là một ánh sáng tím nhẹ, gần như vô hình.

Anh nói:

-Vậy thì dứt khoát đây không phải là loại đèn chiếu sáng  mà là một thứ bóng đèn điện tử gì đây. Dù sao anh cũng đã thành công.

-Nhưng chữa được cái bóng đèn rồi để làm gì? Và cả cái máy này, anh đã kết luận được nó là cái máy gì chưa?

-Chưa kết luận được. Nhưng anh lại thấy thú vị em ạ. Nó cũng giống như một cô gái mới quen. Hãy còn đầy bí ẩn.

Tôi đứng ngay dậy và lườm anh:

-Bí ẩn? Bày đặt. Anh đừng quên rằng đây là một thứ của nợ.

Anh chụp lấy tay tôi:

-Ghen hả? Ghen thì xin lỗi. Em đi chợ đi. Anh tiếp tục sửa và tìm hiểu. Rồi em sẽ hiểu nó là cái máy gì.

Tôi xách giỏ đi chợ. Một tiếng đồng hồ sau, tôi trở về thì thấy anh nằm im trên giường nhắm mắt. Cái máy đã được ráp lại và bỏ vào góc phòng.

Tôi nói:

-Coi chừng cái mùi hăng đó là khí độc đấy.

Anh bảo tôi:

-Em để anh ngủ một lát, dậy chắc là mắt hết cay.

Và anh ngủ. Tôi làm cơm xong xuôi thì đã hơn mười một giờ. Tính ra anh ngủ cũng được hai tiếng đồng hồ. Tôi gọi anh dậy ăn cơm. Anh thức dậy ngay và dụi mắt. Tôi hỏi:

-Thấy sao?

-Hết cay rồi

-Thôi, đi rửa mặt đi rồi vào ăn cơm. Có canh chua đấy.

Anh bước xuống giường rồi đi lại phía cửa nhưng rõ ràng là tôi thấy anh đâm sầm vào khung cửa như một người say rượu.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

-Sao vậy?

Anh đứng lại, nháy nháy mắt rồi nói:

-Sao mắt mờ quá nhìn không rõ.

Tôi hoảng hốt kêu lên:

-Trời ơi!  Có sao không anh?

Tôi thấy rõ sự lo âu trên mặt anh nhưng anh cũng pha trò:

-Không sao. Có lẽ phải ngủ thêm vài tiếng đồng hồ nữa mới được.

Câu pha trò ấy không làm tôi cười.

Sau bữa cơm tôi hối anh đi bệnh viện. Tôi lấy xe gắn máy, đích thân chở anh đi.

Sau khi khám rất kỹ mắt anh, bác sĩ kết luận:

-Các nhiễm sắc thể trong võng mô bị huỷ hoại một số.

Anh hỏi:

-Nhưng nguyên nhân vì sao vậy, bác sĩ?

Bác sĩ trả lời bằng một câu hỏi khác:

-Anh làm nghề gì?

-Tôi làm báo.

Bác sĩ nhíu mày, suy nghĩ và hỏi tiếp:

-Có lúc nào anh tiếp xúc với tia cực tím không?

Tôi nghĩ đến cái máy kì quái ở nhà. Bác sĩ tưởng nhà tôi không hiểu nên nhắc lại:

-Tia cực tím. Tia ultra-violet đấy.

-Có lẽ, nhà tôi ngần ngừ đáp, có thể mắt tôi tiếp xúc quá lâu với tia cực tím. Nhưng thưa bác sĩ, có chữa được không?

-Chữa được. Anh cũng chỉ bị nhẹ thôi, vì nguồn cực tím này tương đối yếu. Anh nghỉ ngơi vài ba ngày là hồi phục lại được.

Quả thực, ba ngày sau, mắt anh nhìn rõ trở lại.

*

Những ngày cuối năm bao giờ cũng là những ngày rất bận tâm về chuyện tiền bạc. Nhà tôi đề nghị:

-Để anh đem cái máy mắc dịch này ra ngoài chợ trời coi mấy chỗ bán đồ cũ họ có mua không.

Tôi hoan nghênh ý kiến đó ngay:

-Anh đem gấp đi. Bao nhiêu cũng bán.

Tôi phụ anh cột nó thật chắc vô chiếc xe gắn máy. Anh chở nó một mạch ra chợ trời.

Gần mười hai giờ trưa anh mới về, đẫm mồ hôi. Thấy cái máy còn nằm trên xe tôi rầu quá nhưng cũng không hỏi chuyện buôn bán nữa. Tôi lấy nước cho anh rửa mặt và dọn cơm ra bàn.

Trong bữa cơm, anh nói:

-Không ai chịu mua cả. Không ai biết là cái máy gì cả. Anh nói cái máy này phát ra được tia cực tím đấy. Họ chẳng biết tia cực tím là tia gì. Có người lại nói: phát cái tia ấy ra để làm cái quái gì. Nói chung là họ chê.

-Không ai trả một tiếng nào cả à?

-Không trả mà cũng không thèm rớ tới nữa. Thôi, đừng nghĩ tới nó nữa. Cứ coi như mình bị quịt nợ.

Sau bữa đó, chúng tôi thực sự coi như là không có cái máy đó nữa. Anh cuốn dây điện lại cất cái máy vào một góc phòng.

Còn một tuần nữa là tới Tết nên chúng tôi lo quét dọn nhà cửa, lau chùi giường tủ, giặt giũ quần áo mùng mền các thứ…

Giữa lúc chúng tôi đang hì hục làm việc thì một người khách đến. Đó là người anh họ của tôi. Tuy là bà con nhưng không mấy khi anh đến thăm chúng tôi nên nhà tôi không quen mặt. Tôi giới thiệu với nhà tôi:

-Đây là anh Dũng, anh con ông bác ruột của em.

Nhà tôi vui vẻ bắt tay:

-Thưa anh, hiện giờ công tác ở đâu?

-Tôi làm ở phòng thí nghiệm viện Pasteur. Kể cũng bậy, bận việc quá không thăm viếng nhau được.

Rồi quay sang tôi, anh nói tiếp:

-Tôi sắp về quê ăn Tết đây. Cô có gởi thư từ gì về nhà không?

Tôi đáp:

-Có lẽ em gởi nhờ anh cái thư và mấy tờ báo xuân. Tụi em cũng chẳng có quà gì. Anh dùng trà.

Người anh bưng chén trà lên, chợt trố mắt nhìn cái máy. Anh hỏi:

-Ở đâu mà có cái máy này?

Thấy anh ngạc nhiên, tôi liếc nhìn nhà tôi nhưng hình như nhà tôi không để ý gì đến thái độ của người anh họ. Tôi nói:

-Của người ta cho đấy. Nhưng tụi em không biết nó là cái máy gì.

Anh tôi đặt tách trà xuống và đến ngồi bên cái máy để quan sát nó. Anh rờ rẫm nó rồi nói:

-Đây là máy thanh trùng không khí dùng trong các phòng bào chế thuốc, các ca mổ. Quý lắm đấy. Vừa rồi cơ quan anh tìm mua một cái mà không có.

Nhà tôi quay phắt lại:

-Anh xem dùm nó còn xài được không?

Người anh họ của tôi cũng có vẻ hào hứng vì gặp dịp may hiếm có. Hai người đàn ông chụm đầu vào nhau, loay hoay nối dây điện và cho máy chạy.

-Máy chạy tốt đấy. Nhưng sao cái đèn lại sáng được hè?

Nhà tôi nói như khoe:

-Tôi sửa đấy.

-Anh sửa sao?

-Tôi nối hai cực lại bằng một sợi dây đồng.

-Không cần phải làm như thế. Đây là bóng đèn điện tử trong hệ thống phát tia cực tím.Tia cực tím là một tia sáng vô hình. Anh thấy bóng đèn không sáng nhưng đừng tưởng nó hư. Tôi bảo đảm với anh là bóng đèn này không hư.

Và anh tháo bóng đèn ra một cách thành thạo. Anh gỡ bỏ hai cọng dây đồng mà nhà tôi đã nối vô, ném đi.

Nhà tôi nói:

-Vậy mà tôi hì hục sửa cả buổi mới xong.

-Sau đó mắt có bị gì không?

Tôi reo lên:

-Đúng quá! Anh nói đúng quá. Suýt nữa ổng thành hiệp sĩ mù.

Anh họ tôi đứng dậy xoa tay. Anh nói:

-Kết luận: Máy còn phát tia cực tím là còn xài tốt. Tết này cô giượng có tiền tiêu rồi đấy. Mười lăm triệu. Viện Pasteur sẽ đem xe đến tận nhà chở về. Trả tiền mặt hẵn hòi.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s