ĐÊM TRUNG THU – truyện ngắn

DEM TRUNG THU 01Trên đường đến cơ quan Vũ may mắn xin được một thanh tre còn tươi. Anh cất nó trong góc phòng và ngồi lại bàn giấy. Bốn giờ, chị Hiền đến với một gói bánh trên tay:

-Năm chục ngàn một hộp. Cho ký sổ.

Thế là Vũ thả bộ qua văn phòng. Người nhân viên rất rành lý lịch từng người một, nói ngay:

-Anh lấy nguyên phong bốn cái đi. Ba đứa con ba cái, còn một cái hai vợ chồng ăn chung.

Vũ cầm phong bánh, ký sổ một cách lưu loát và tươi cười đi ra. Lúc về nhà, lũ con thấy bánh mừng quá.

-Ba mua bao nhiêu đó, ba?

Lúc ấy con số năm chục ngàn độc ác kia mới hiện ra trong đầu, buộc anh phải nói dối.

-Hai chục.

-T..r..ờ..i…,tụi nhỏ reo lên, hết sẩy! Ba mua nguyên hộp.

Chúng ôm nhau nhảy cà tưng khiến Vũ quên ngay những lo nghĩ.

-Ba lấy tre về làm chi đó, ba?

-Đừng có hỏi, Vũ nói, con Thảo lấy ba cái dao lớn. Cu Tí kiếm ba ít cọng thun còn Quỳnh thì lấy hồ gấp lên.

Vũ lục chồng báo cũ, bày giấy kiếng màu ra. Anh chẻ tre, vót nan. Tụi nhỏ hí hửng tham dự vào công việc này. Vũ thì vót tre làm sườn, ba đứa con không biết làm gì cả chúng ngồi hỏi đủ thứ chuyện, yêu cầu đủ thứ chuyện.

-Ba làm con máy bay phản lực nghe ba?

-Máy bay mít được không?

-Hết sẩy, máy bay mít.

-Còn con thì khoái con gà.

-Đừng chơi gà. Để ba làm con bướm.

-Thôi, gà đi ba. Con không thèm con bướm đâu.

-Nhưng tao có biết làm gà đâu.

-Ba làm con ngôi sao.

-Ngôi sao thì được.

Vũ cắt giấy dán. Trong lúc dán, anh bảo bé Quỳnh:

-Đi bắc nồi cơm. Nhớ đổ nước ngập hai ngón tay thôi, nghe chưa.

Con bé đi làm liền. Một thoáng đã thấy nó ra ngồi xúm xít với hai đứa em nó. Vũ vừa dán hình con thỏ lên lồng đèn vừa nói:

-Lát nữa má về, ba sẽ dọn cái bàn nhỏ ra hành lang này. Một đĩa bánh trung thu, một bình trà năm cái tách. Ba cái lồng đèn treo ba góc.

Bé Thảo đề nghị thêm:

-Xong đi rước đèn.

-Đúng rồi. Rước đèn vòng vòng trong sân.

Bỗng bọn nhỏ la lên:

-Má dề!

-Dế mà!

Nhưng vì ham lồng đèn quá nên lũ nhỏ không bu lại má chúng như mọi khi. Liên thấy thế cũng lờ chúng đi, vào trong thay đồ. Bỗng Vũ nghe:

-Trời ơi! Ai nấu cơm đây? Nấu cơm hay nấu cháo đây?

Vũ giựt mình quay lại hỏi bé Quỳnh:

-Con đổ mấy lóng tay?

Bé Quỳnh đưa ngón tay trỏ ra trước mặt:

-Ba lóng.

-Chết rồi. Tao biểu hai lóng thôi, sao đổ tới ba? Nãy giờ cũng không vô thăm chừng.

Trong nhà Liên lại la toáng lên:

-Đi làm về mệt mà thấy nồi cơm kiểu này rầu quá.

Vũ vội vàng dán những mảnh giấy kiếng cuối cùng rồi lo dọn dẹp, lũ nhỏ biết thân cũng lo lăng xăng dọn chén đũa ra bàn ăn.

Vũ hỏi một câu xã giao:

-Bữa nay em làm gì mà về trễ vậy?

-Em họp. Xong còn phải đi học.

-Thôi, bữa nay đặc biệt Trung Thu em nên nghỉ một bữa ở nhà với con cho vui.

Nghe Vũ đề nghị như vậy tụi nhỏ khoái lắm. Chúng reo lên:

-Ở nhà ăn bánh, má. Ba mới mua bốn cái bánh trung thu lận má.

-Trời ơi, Liên kêu kên, anh mua tới bốn cái bánh hả? Phải thứ năm chục ngàn không?

Vũ biết là “bể” quá rồi, vội xuống nước:

-Thôi, đừng làm dữ. Một năm mới có một lần.

-Vui gì cũng phải tùy khả năng. Em không tưởng tượng được là anh có thể mua một lúc năm chục ngàn đồng bánh.

Rồi quay sang lũ con, Liên tiếp:

-Tụi bay ăn bánh này rồi nhịn cơm một tuần nghe chưa. Tao không có nhiều tiền đến như thế đâu.

Bữa cơm buồn thiu. Lũ nhỏ không đứa nào nói một tiếng. Ăn xong, rửa chén bát xong Liên lo đi học. Vũ ngồi lại một mình với ba đứa con im lặng. Mặt trăng đã lên trên nóc nhà, tròn và rực rỡ sáng. Chỗ hành lang hướng lên một bầu trời rộng không bị một mái nhà nào ngăn cách nhưng Vũ chợt thấy thiên nhiên tẻ nhạt như một tĩnh vật chết. Anh đốt thuốc, ngồi thu mình gần sát tường, ở một góc hánh lang. Lũ nhỏ thấy ba chúng im lặng cũng không dám vòi vĩnh, chúng tụm lại một góc nhà nói chuyện rúc rích về những cái lồng đèn của chúng. Chúng cố gắng đánh diêm đốt đèn nhưng mấy lần điều không thành công. Những chiếc que diêm xòe ra, run run đưa vào giữa chiếc lồng đèn, chưa đụng tới tim đã tắt ngấm. Cuối cùng bé Quỳnh đi kiếm một tờ giấy cuộn tròn lại và châm lửa.

Ba chiếc lồng đèn lần lượt được thắp sáng lên. Lũ nhỏ treo đèn lên các khung cửa và ngồi vòng quanh dưới đất. Bé Quỳnh nói:

-Sinh hoạt. Thảo hát đi.

-Thôi, em không hát đâu. Tết Trung thu mà không vui gì hết.

Cu Tí hỏi:

-Ba cất bánh đâu?

-Hỏi ba đi.

-Thôi, em không dám hỏi đâu. Chị hỏi đi.

Bé Quỳnh làm thinh, nghe ngóng một lúc, không thấy ngoài hành lang động tĩnh gì, nó nói:

-Ba đang buồn đó, mày.

-Hỏi ba đi, bé Thảo giục, nói đi!

-Ba ơi. Ba!

Nhưng ba chúng  không còn ngồi ngoài hành lang nữa. Vũ đi ra ngoài mua một bao thuốc lá. Ở đó anh gặp một người bạn và hai người rủ nhau vào một quán cà phê. Câu chuyện cũng chẳng hào hứng gì. Người bạn nói cười vồn vã mà anh thì lòng dạ để đâu đâu. Vũ gật gật, cười cười. Mỗi lần người bạn vỗ vai anh để nhấn mạnh một ý nào đó để anh tập trung hơn thì anh lại đáp bằng tiếng “bởi vậy” gọn lỏn, vô duyên.

Trở về, Vũ bước lên cầu thang tối om vắng lặng. Anh đốt một điếu thuốc và để ý lắng nghe tiếng nói của lũ con nhưng chỉ nghe tiếng những giọt nước đang rỉ xuống từ cái vòi đóng không chặt trong buồn tắm.

Đèn trong phòng sáng trưng. Lũ nhỏ đã ngủ cả. Chúng nằm ngổn ngang trên giường. Những chiếc lồng đèn đã cháy hết nến, bị vứt nằm chông chênh dưới sàn nhà.

Vũ đứng lặng giữa nhà nhìn lũ con. Nơi khóe mắt của bé Thảo có giọt nước mắt còn đọng lại, sáng như một giọt sương.

Trong tủ, những chiếc bánh còn nguyên vẹn.

Vũ lặng lẽ treo mùng cho con và tắt hết đèn. Anh nhắc một cái ghế thấp đem ra ngồi ở cuối hành lang tối om và hút thuốc.

Ở đầu hành lang, Liên hiện ra, âm thầm và chậm chạp. Thấy đóm lửa trên môi chồng, Liên hơi khựng lại một chút rồi hỏi:

-Có chuyện gì mà anh  buồn vậy?

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s