NGƯỜI TÌNH CŨ – truyện ngắn

NGUOI TINH CU 04

Hoàng ngồi bào cái mặt bàn với vẻ chăm chú đặc biệt. Tôi đốt thuốc xong, đưa cho anh và ngồi một bên. Anh nói:

-Lúc còn đi học tôi thích nghề nặn tượng nhưng bây giờ tôi thấy gỗ còn hay hơn đất sét và thạch cao nữa.

-Vậy anh có thử tạc tượng bằng gỗ không?

Hoàng nhả khói mù mịt.

-Lúc rảnh rang tôi cũng có đẽo mấy con vật quen quen như con trâu, con ngựa, con gấu và vài món đồ trang sức như cái trâm, cái kẹp tóc thôi. Ngoài ra, tập trung tối đa cho chiếc bàn học này.

Đó là những chiếc bàn dành cho mẫu giáo. Mặt bàn hơi xuôi, phía trên có chỗ để viết, lọ mực, ở dưới có ngăn để cặp sách, có chỗ gác chân. Hoàng nói:

-Cứ mỗi lần lắp cái thanh gỗ gác chân là tôi lại nhớ thằng con. Năm ngoái nó đi mẫu giáo nhưng trường chưa có được cái bàn như thế này đâu. Trẻ con tới, ngồi sắp hàng trên những cái ghế dựa, cô giáo dạy hát một hồi rồi về.

Tôi sờ lên mặt bàn sần sùi và nói:

-Bàn của anh đóng đẹp lắm. Tôi ó thể phân biệt dễ dàng với bàn của những người khác. Anh học nghề này lâu chưa?

-Chừng ba tháng.

Hoàng cúi thật sát mặt bàn, gò từng chút những mép, cạnh, những rãnh để bút…

Nhìn anh, rõ ràng thấy khác hẳn với những người khác trong trại cải tạo này. Không phải chỉ khác trong cử chỉ, dáng dấp, trong ngôn ngữ mà trong làm việc nữa. Anh làm việc chăm chỉ và say mê như một nhà nghệ sĩ. Lúc nghiên cứu hồ sơ của anh, tôi vẫn tưởng anh chỉ là một tay chạy áp phe nhà nghề, nghĩa là một kẻ khôn lanh mồm mép, và lừa đảo. Nhưng ở đây anh là một người khác.

*

Chỗ ngủ của Hoàng là một cái giường tre trải chiếu lát. Hoàng ôm cái thùng giấy để trên giường và mở nắp. Anh bê ra một con gấu, một con trâu, một con sóc và một chiếc kẹp tóc chạm trổ tinh vi, tất cả đều làm bằng gỗ. Tôi cầm từng cái lên xem, vô cùng ngạc nhiên về tài năng của anh. Cái dáng đứng của con gấu, những sớ lông sù lên, cái miệng và đôi mắt tròn ngây thơ. Con sóc thì lí lắc, cái đuôi gỗ mà mượt óng, mềm mại tuyệt vời. Con trâu thì ngô nghê, lim dim….

Hoàng nói:

-Tôi biếu anh con sóc nhé. Anh cho tôi gởi về thằng con tôi con gấu và vợ tôi chiếc kẹp tóc này.

-Chắc anh tốn nhiều công sức cho những con vật này lắm.

-Tôi không được học điêu khắc ở trường, phải tự suy nghĩ mà làm nên tốn nhiều công sức lắm. Như con gấu này tôi phải làm tới ba tháng ròng mới vừa ý.

Tôi ôm những con vật trong lòng và rủ anh đi ra ngoài sân. Bầu trời trên cao đầy sao. Những đốm lửa rải rác đây đó trong rừng làm cho đêm trở nên thân mật, ấm áp.

*

Nhà của Hoàng ở trong một con hẻm khá rộng. Lần trước tôi đến không gặp ai, lần này thì thấy cửa mở. Phía trong có tiếng cười nói rổn rảng của đàn bà con gái. Họ trải chiếu ngồi bói bài dưới nền gạch bông, quân bài phủ gần kín mặt chiếu. Cả hai người đàn bà đều son phấn lòe loẹt, ăn mặc khêu gợi.

Tôi gõ cửa. Một trong hai người quay lại và nói:

-Ê. Có kép nào tới kia.

Nhưng bà chủ nhà vẫn không ngửng lên, tiếp tục đắn đo trước những quân bài rồi nhẹ rút một con. Đó là con bảy bích. Bà ta ném ra giữa chiếu, kêu lên:

-Ghen nữa, trời ơi!

Thấy có khách, bà bạn đứng dậy bỏ về, để mặc bà chủ nhà với những quân bài ngổn ngang dưới chiếu. Tôi đợi cho bà ta quay lại mới lên tiếng hỏi:

-Xin lỗi, phải nhà anh Hoàng?

Nhưng ngay lúc ấy, tôi thấy người phụ nữ nhìn tôi đăm đăm, và trí nhớ đến với tôi rất nhanh.

-Trâm, phải không? Tôi hỏi.

Thiếu phụ vui vẻ đáp:

-Trâm đây, mời anh Lâm vào nhà, sao anh biết em ở đây mà tìm?

Tôi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với Trâm. Ba mươi hai tuổi, lớn hơn tôi một tuổi nhưng Trâm trẻ như một cô gái. Mười bốn năm không gặp nhau vậy mà cả hai đều nhận ra nhau dễ dàng.

-Bé Bình đâu? Tôi hỏi.

-Sao anh biết bé Bình? Em gởi về nội nuôi rồi. Sao mà anh biết em ở đây?

-Tôi gặp anh Hoàng.

Trâm cúi mặt. Lúc ấy tôi mới thấy khuôn mặt Trâm hiện lên những nét từng trải của một đời trôi nổi. Trâm nói:

-Mười mấy năm qua cuộc đời nhiều đổi thay lắm, anh. Con gái mà lấy chồng sớm quá, cũng buồn lắm. Bây giờ anh được mấy cháu rồi?

-Tôi mới lập gia đình sau giải phóng.

-Sao muộn quá vậy?

-Vì trước đó tôi nằm trong tù. Và không ai chịu chờ mình cả.

Bỗng dưng Trâm bật lên tiếng cười khô, ngửng lên và nhìn ra cửa sổ:

-Đời mà anh. Thôi đừng nói chuyện cũ nữa. Anh uống trà.

Tôi gật đầu, mở xách lấy con gấu và chiếc kẹp tóc ra để trên bàn và nói đó là quà của Hoàng. Trâm cảm ơn tôi, đặt các thứ trên cái tủ nhỏ và quay vào trong.

Tôi nhìn theo Trâm. Mười bốn năm qua, Trâm thay đổi nhiều lắm, nhưng cái dáng đi kia vẫn là cái dáng bâng khuâng của buổi chiều trên bãi biển, Trâm đi một mình chỗ ghềnh đá lượm vỏ ốc. Tôi đi theo tới chỗ cái lô cốt đổ nát và gặp nhau ở đó. Trâm hỏi sao cây xương rồng có thể mọc trên kẽ xi măng mà vẫn ra hoa. Tôi không biết giải thích thế nào, hai đứa đứng nhìn những bụi xương rồng mọc ngổn ngang trên lô cốt, xen kẽ với những bụi nho dại. Tôi bảo Trâm rằng nếu em thích, có thể bứng một gốc trồng trong cái vỏ ốc, chỉ cần một chút cát là nó sẽ sống và ra hoa cho em xem cả đời.

Trâm với tay hái một nhánh nhỏ đang đâm chồi nhưng không may bị gai châm vào ngón tay trỏ. Trâm nhăn mặt nhưng không khóc. Tôi nắm ngón tay Trâm đưa lên miệng mút những giọt máu vừa rịn ra và lau ngón tay lên ngực áo tôi. Giọt máu nhỏ loang trên thớ vải trắng như cái hoa mồng gà. Trâm ôm lấy tôi, đứng như thế rất lâu trong tiếng sóng ì ầm càng lúc càng mạnh dưới chân cồn cát. Nắng đã tắt sau rừng dừa và tiếng xào xạc mênh mông của đêm đã mon men lại gần phía biển.

Tôi mang cả buồi chiều ấy đi vào đời. Những năm sau này tôi vẫn nhớ đến cái hôn dịu dàng của Trâm trên bãi biển cùng nhưng ngày mưa trên sân trường. Trâm mặc áo mưa màu xanh da trời, lông mày rậm và thô làm cho đôi mắt tinh nghịch một cách hồn nhiên.

Trâm đem nước trà đến, Trâm đã thay áo khác, kín đáo hơn nhưng vẫn có vẻ kiểu cọ. Trâm cười rất tươi và rất linh hoạt.

-Anh gặp anh Hoàng lâu chưa?

-Cách đây ba hôm.

-Năm ngoái em cũng có thăm một lần, nhìn muốn không ra. Độ rầy ảnh còn đi làm rẫy không?

-Không, ảnh làm đồ gỗ. Con gấu và cái kẹp tóc này là do chính tay ảnh làm đấy.

-Thiệt à. Trâm tròn xoe con mắt ngó tôi và ôm con gấu lên, vậy mà em tưởng ảnh kiếm ở đâu.

Trâm hôn một cái thật kêu trên mặt con gấu và nựng nó như đứa con, làm như thể Trâm rất trân trọng kỷ vật của chồng. Tôi lơ đãng nhìn quanh phòng. Trâm đặt con gấu ngồi cạnh mình và nói:

-Đồ bán hết trơn. Nhà có còn gì nữa đâu. Hồi trước phòng khách em có một dàn Akai ngon lành. Bán lần hết.

Tôi không muốn câu chuyện đi theo hướng đó nên nói:

-Chồng của Trâm là một người có khiếu về điêu khắc. Cỡ như con gấu này chưa chắc có mấy tay nhà nghề làm nổi.

-Dạ.

-Tôi lấy làm lạ tại sao lúc trước Hoàng không theo nghề này.

– Dạ.

-Giá đừng sống bằng cái nghề áp phe mà theo nghề này thì bây giờ hay biết bao nhiêu.

Trâm thở ra:

-Thôi anh đừng nói nữa. Chính em đã từng lạy ảnh mấy lần là hãy bỏ nghề ấy, nhưng anh có biết không, chơi bời, cờ bạc phóng đãng quen rồi, làm sao nhịn được. Nói thiệt, từ khi ảnh bị bắt, lũ em ảnh, cả ba má ảnh đều đổ thừa là tại em xài lớn nên ảnh tiếp tục đi lừa người ta để có đủ tiền cung phụng cho em, nhưng anh nghĩ coi, số tiền em ăn tiêu may mặc có bằng một góc số tiền ảnh đi chè chén cờ bạc không?

Tôi ngồi im nhìn con gấu. Con vật cũng nhìn tôi, tự nhiên tôi thấy tội nghiệp con vật bé bỏng tưởng như nó sẽ buồn  biết chừng nào khi tôi ra về bỏ nó lại một mình với người thiếu phụ này.

-Anh đến đây bằng gì? Trâm hỏi.

-Xe Hon-đa.

-Anh đợi em chút nha.

Tôi đợi nửa tiếng đồng hồ. Lúc trở ra tôi thấy tóc Trâm chải kiểu khác, mắt thì xanh hơn. Trâm mặc quần tây đen và áo sơ mi vạt bầu sọc đỏ sậm.

-Em cần đi mua một ít quà gởi cho anh Hoàng. Anh cho em quá giang chút. Tắc xi hồi này mắc kinh khủng.

Tôi đạp máy xe, Trâm ngồi phía sau tôi và ôm eo ếch tỉnh bơ. Những lọn tóc của Trâm vướng vào mặt tôi, tôi nghe thấy mùi nước hoa nồng nàn và những lời Trâm nhắc chừng:

-Coi chừng xe sau. Nhanh đi. Qua mặt thằng cha vespa đi. Rồi, tốp.

Tôi dừng xe lại.Trâm mời tôi ăn phở. Tôi có chỗ nhược là rất ngại phải từ chối lòng tốt của người khác. Thế là tôi nhận lời, Trâm nhắc tôi khóa xe rồi bước vào quán phở đầu chợ, đứng chống nạnh giữa lối đi, ngó bên trái một lúc xong ngó bên phải, cuối cùng chọn được một cái bàn trống ở vị trí thích ý nhất. Trâm kéo tay tôi:

– Lại nó đi.

Tôi theo Trâm đến bàn ăn. Trâm hỏi:

– Anh ăn gì? Gầu? Tái nạm? Tái chín?

– Tái.

– Nước béo, nha?

Trâm trở nên linh hoạt khác thường. Cô tiến lại quày thịt dặn dò rối rít và cười cợt với người bán hàng. Họ nói đùa với nhau, hỏi thăm chuyện nhà chuyện làm ăn một cách rất thân mật. Lúc trở lại bàn ăn Trâm thở dài. Tôi hỏi:

-Sao vậy?

-Quên cái mắt kính ở nhà. nắng khó chịu quá. Sáng giờ không ăn gì đói mờ cả mắt. Anh uống cà phê sữa nhé?

Tôi chưa kịp trả lời thì Trâm đã gọi thằng nhỏ lại và “còm-măng” hai ly cà phê sữa đá.

-Cả tuần nay em không đến đây. Dạo này kẹt quá. Anh không biết được là em kẹt đến như thế nào.

Thế là Trâm bắt đầu than như mưa như gió về nỗi khổ sở thiếu thốn tiền bạc của mình. Trâm than nợ, phải bán quần áo, đồ đạc để sống, phải đem con đến nhà bên nội nuôi. Trâm nói càng lúc càng lớn khiến tôi phát ngượng phải ngó chừng mấy người khách hàng ngồi kế bên, đồng thời nhẩm lại rất nhanh xem trong túi còn đủ tiền để trả cho bữa ăn này không. Cũng may tôi còn đủ.

-Thôi, chào trâm, tôi đứng lên và nói, tôi về.

-Gì mà gấp quá vậy? Anh đợi em một chút xíu nữa thôi. Em mua chớp nhoáng.

Thế là Trâm biến mất trong chợ. Tôi đành phải đứng đợi. Qủa thật chỉ mười lăm phút sau Trâm trở ra với những gói giấy trên tay. Trâm ném các thứ vào giỏ xe tôi và ngồi phía sau.

-Thôi về, anh.

Tôi cho xe ra khỏi chợ. Trâm nói:

-Đồ đạc mắc kinh khủng. Mua mười cái khăn tay mất năm chục ngàn. Anh thấy có dễ sợ chưa?

Tôi kêu lên:

-Trời ơi, mua làm gì mà mười cái khăn tay. Trâm phải mua cái gì cho thực tế một chút chớ. Chẳng hạn như thịt chà bông, đường, sữa…

-Có thấy ảnh dặn mua gì đâu. Cứ nói nhớ em quá. Em đi thăm anh đừng mua gì cho tốn tiền, để dành cho con.Thế thì em biết mua gì cho ảnh vừa lòng. Em nghĩ hồi trước ảnh thích dùng loại khăn tay này thì em gởi cho ảnh chớ sao.

-Hồi trước và bây giờ khác nhau nhiều lắm Trâm ạ. Cả Hoàng bây giờ cũng khác trước. Lẽ nào đọc thư Hoàng em không nhận ra điều đó sao?

Trâm im lặng. Tôi cảm thấy những lời của mình đang ngấm vào tâm hồn Trâm và đang lắng xuống. Sự im lặng kéo dài khá lâu, có lẽ Trâm đang nghĩ tới chồng, đang ôn lại những lời Hoàng nói trong thư và đang suy nghĩ về cuộc sống của chồng với ít nhiều hối hận.

Nhưng bỗng Trâm bật cười:

-Trời ơi, anh nghĩ gì mà đi chậm như rùa vậy? Xe buýt tới kìa. Chạy lẹ lên đi, vượt đèn vàng luôn. Thôi, quẹo trái.

Quẹo trái là chợ trời. Tôi ngạc nhiên hỏi:

-Quẹo vô đó làm chi?

-Em cần mua cái đầm đen. Hôm qua đi ngang qua đây em thấy có cái đầm đen, đẹp tuyệt trần. Anh mà thấy anh cũng phải mê.

-Nhưng Trâm à, tôi nghĩ Trâm nên để giành tiền …

Trâm cười, trả lời ngay:

-Anh không biết chớ chính vì nghĩ tới anh Hoàng mà em quyết định mua cái đầm đó. Em biết ảnh rất thích em mặc áo đầm đen. Anh thử tưởng tượng xem ảnh sẽ vui đến mức nào nếu thấy em tới thăm với chiếc áo đầm đó.

Nói xong Trâm biến mất trong chợ.

Tôi tần ngần, không biết nên đứng đợi hay bỏ đi.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s