Lạc Đường 31 (kỳ cuối) – MỘT ĐỜI KHÔNG BẾN BỜ

31Chợt tôi thấy thiên thu là

Một đời không bến bờ

(Trịnh Công Sơn)

Năm sáu mươi tuổi tôi khởi sự viết tự truyện này. Sáu mươi là tuổi “nhĩ thuận” nhưng lỗ tai tôi nghe cái gì cũng trái, con mắt nhìn cái gì cũng thấy có gai. Tôi đi chùa trong gần một năm, học theo Nam Tông, đọc Trung Bộ Kinh, Bát Chánh Đạo, luyện Tứ Niệm Xứ…nhưng mỗi sáng giở tờ báo ra, đọc vài cái tít lớn là vứt đi vì ngày nào cũng tràn ngập chuyện vớ vẩn, chuyện tham ô, chuyện lừa đảo. Viết lách thì như bồi bút.

Buổi tối bật tivi lên. Lại nói dối. Nói dối trên nền nhạc Richard Clayderman. Quanh năm suốt tháng cứ Clayderman. Lại trái cái lỗ tai. Không thể nhĩ thuận được, bèn đi học thiền. Học không được, bỏ lên núi với Dã Nhân và chú mọi nhỏ.

Dã Nhân gầy đét như một cây khô, mặt sạm như đá núi, lòng lạnh như tro tàn. Chú mọi nhỏ thì như con nai con, chạy nhảy, cười nói lí lắc.

Ba người ngồi trong cái am nhỏ, mây núi chập chùng, cũng thấy lòng rũ bỏ được vài phân trần thế.

Buổi trưa tôi thường đi bắt bọ rùa với thằng nhỏ. Nó hỏi tôi tại sao con bọ rùa người ta lại gọi là ladybird? Tôi nói ban đầu là chữ ladybug. Bug là con bọ, nhưng rồi có người đọc trại thành bird cho nên mới có từ ladybird. Giải thích cho vui, không chắc đã đúng như vậy. Nhưng chú mọi nhỏ rất tin vào lời giải thích đó.

Thường thì tôi và Dã Nhân hay ngồi uống rượu với nhau trên một hòn đá phẳng, dưới một tán lá. Chúng tôi uống rượu thay cho ngồi thiền. Không ai nói gì nữa vì đã nói quá nhiều rồi. Muốn thu mình lại như con sâu, trốn trong vỏ cây. Muốn như con sóc nhỏ đi kiếm hạt dẻ trong đống lá mục. Muốn như con chim đơn độc trong kẽ lá…

Ta về rừng,

mình mọc đầy lông như con khỉ già.

Bứt quả xanh, một quả ăn, một quả để dành

Để dành cho chú mọi nhỏ.

*

Ta về rừng rửa lòng dưới thác

Giũ bỏ ký ức trong ngọn gió núi

Tim trống không như thung lũng hoang tàn

Đập một nhịp buồn như tiếng mõ.

*

Ta về rừng dạo chơi trên lá khô

Tâm dừng lại trú trong từng bước nhỏ

Bàn chân đặt trên đá đen ngày nọ

Da khô, từng trải một đời buồn

*

Gót nứt nẻ trầm luân

trên mặt đất mênh mông

Hai tay trắng không cầm kiếm

Hai tay trắng đã từng ôm ảo vọng

Khóc giữa cơn mưa dài

Uống rượu say mèm trong những chiều phai

*

Ta về rừng không tu, không đọc kinh

Ta tìm lại cái ta lênh đênh

Lòng như đám mây bay qua ghềnh  thác

Lòng như ngọn gió đầu truông ngơ ngác.

*

Ta về rừng sống hoang dã

Sống như cái cây, sống như hòn đá

Cây im lìm, đá cũng không nói

Sớm mai thức dậy nghe tiếng chim kêu

Nghe tiếng rừng gọi, nghe như ai gọi.

*

Ai gọi ta, hỡi rừng rất xa?

Ai gọi ta về? Gọi ta về nhà?

Nán lại một giây cùng chú mọi nhỏ

Nán lại để bắt con bọ rùa đó

Nán lại để chờ cánh hoa sắp nở

Rồi ta sẽ về,

Rồi ta sẽ về.

Viết xong ngày 14.11.2007 tại Saìgòn.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s