Bù Khú Tiên Sinh 16 – FULRO

BK 16Bù Khú chở Ka Anh trên xe máy đi về phía ngôi mộ của Đào. Họ đắp thêm đất lên đó và trồng rất nhiều hoa Mười Giờ phủ kín nấm mộ. Cỏ trên đồi xanh rờn như một thảm nhung phẳng. Ka Anh đi ra xa tìm mấy củ cỏ gấu cất trong cái túi thổ cẩm nhỏ đeo bên hông, còn Bù Khú thì nằm bên nấm mộ và hút thuốc rê. Ông nghe tiếng những con chim chào mào hót đâu đó trong tàn cây và thấy tâm hồn mình như muốn tan theo cơn gió. Những cơn gió rất mỏng, chảy qua tâm thức ông làm cho nó mụ mị, mơ hồ, bất định.

Ka Anh trở lại với rất nhiều cỏ gấu. Cô níu Bù Khú ngồi dậy. Họ lại vượt qua một con dốc cao mới tới được ngôi làng nhỏ của người Mạ.

Trên đỉnh dốc là một vùng đất bằng phẳng vàng cháy và trơ trụi. Bù Khú không thể tưởng tượng được rằng giữa vùng rừng núi bạt ngàn này lại có một ngôi làng cằn khô như thế. Như ốc đảo trong sa mạc. Như một thị trấn hoang sơ của miền viễn tây Hoa Kỳ cách đây 200 năm.

Hai bên con đường đất bụi mù là những ngôi nhà gỗ lụp xụp ủ rũ dưới nắng cháy. Những ngõ cụt màu nâu đỏ mất hút sau các vách ván so le, vỡ nát, thủng lỗ. Không một bóng người. Không tiếng chim. Không tiếng heo gà. Ngôi làng lạnh lẽo dưới nắng chói.

Rồi đột nhiên hàng chục đứa trẻ từ trong các ngõ ngách hiện ra. Đứng như trời trồng. Không nói. Không cười. Không cử động. Chỉ thấy những cái bụng ỏng và những cặp mắt đầy ghèn.

Mình đang lạc vào thế giới nào vậy?

Những đứa trẻ như vừa mọc ra từ đất. Chúng như những bụi xương rồng lùn tịt, khẳng khiu trên cát nóng. Chúng đang thủ thế với mình hay đang chào đón?

Dường như sắp xảy ra một cuộc đấu súng.

Những chàng cao bồi nhỏ thì áo quần rách rưới, ruồi đậu quanh mép, còn Bù Khú thì toát mồ hôi. Không ai có súng cả. Dường như đó là một sự căng thẳng giả tạo. Cũng có thể đó chỉ là một sự ngạc nhiên kéo dài.

Ka Anh nói một câu gì đó bằng tiếng dân tộc.

Ngay tức khắc đám trẻ con chạy ùa đến vây lấy Bù Khú. Tiên sinh ngồi thụp xuống, mở cái bao vải ra. Ông nghèo quá, nên quà không có gì ngoài những bao xì-nách.

Mấy con gà mái không biết từ đâu cũng chạy đến cùng với năm ba con chó vàng và heo mọi ốm nhách.

Dưới gầm ngôi nhà sàn thường là để nhốt trâu bò nhưng dường như đã lâu lắm người ta không dùng đến cái khoảng trống đó. Mặt đất trong chuồng nham nhở. Không có cỏ, cũng không có rơm khô. Cả phân bò cũng không có. Sự sống đang tàn lụi, đang co rúm lại, quắt queo như một trái cây chưa kịp chín đã khô héo.

Ngôi nhà sàn này khá dài và có một cầu thang đi lên. Tỏa ra hai bên là những khoảng trống u ám của những vách lá mục nát đen nhẻm bị hun khói hàng chục năm bởi những bếp lửa phân chia từng gia đình một.

Bếp lửa cũng đã tắt ngóm. Đặt bàn tay lên tro than thấy lạnh tanh. Những que củi cháy dở nằm ngổn ngang như xác chết nám đen trên chiến địa.

Nhìn lên mái thấy hàng trăm cái lỗ thủng. Thấy có đám mây dửng dưng bay ngang qua. Thấy gió phe phẩy những lá mục. Vách ngăn giữa các gia đình làm bằng bao bố kết lại. Cũng đã tả tơi.

Nhưng đây không phải là cái nhà sàn bỏ hoang. Vẫn có mấy bộ quần áo treo trên vách. Mấy cái bầu khô. Xà-gạt và gùi. Những cư dân này đang ở trong rừng. Họ không có chè để hái, không có cà phê để hái, không có bắp để hái. Họ hái củi. Bó từng bó lớn, mang trên vai, gùi trên lưng. Đi bộ mấy chục cây số. Hai bàn chân bè ra. Nứt nẻ. Chai cứng. Băng rừng ra đến chợ. Kiếm được hạt gạo sao mà khốn cùng vậy!

*

Bù Khú lại chở Ka Anh xuống cái dốc sâu để trở về thung lũng cỏ may của mình. Chiếc xe máy cũ kỹ giấu trong bụi rậm được lôi ra, và Bù Khú lại bắt đầu cuộc vật lộn với cỗ máy han rỉ, ồn ào đó.

Con đường đất đỏ tung bụi mù giữa trưa nắng, gầm gừ chống trả con ngựa già rổn rảng bằng những cú xóc ương ngạnh, phũ phàng. Cuối cùng Bù Khú tìm thấy một lối mòn lẩn khuất giữa đám bắp và rẽ vào đó. Họ đi một lúc đã nghe thấy tiếng suối chảy. Bù Khú cho xe ra khỏi đám bắp, vòng qua một vườn chè và dừng lại ngôi nhà tôn lụp xụp của người thợ rừng.

Họ trả chiếc xe máy. Lúc trở ra, họ nghe phía dưới thung lũng có tiếng con nít la lối. Hình như đoàn văn công ở tỉnh về.

Hai người đến gần, mới biết là có bốn người Fulro bị bắt, đem từ trong rừng về. Một đàn ông bị xích chân vào gốc mít, một đàn bà và hai đứa con nít. Bọn họ và mấy người dân quân xã ngồi nghỉ mệt dưới bóng cây.

Người đàn ông rất cao lớn, ngồi cúi mặt, bà vợ ông ta thì ốm yếu và thất thần. Chỉ có hai đứa con nít thì lanh chanh như hai con khỉ nhỏ. Chúng đứng nhăn răng cười, chỉ tay vô bụng. Có người đưa cho chúng mấy viên kẹo, chúng đưa lên mũi ngửi, xé viên kẹo ra nếm rồi nhăn mặt vứt đi. Người nọ lại đưa một ổ bánh mì. Một đứa chụp lấy, nhảy tót lên cành cây, đu mấy cái đã ở tít trên ngọn mít. Đứa còn lại phóng theo, chuyền cành nhanh như vượn, tiếng kêu “khẹt khẹt” phát ra từ cổ họng chúng. Hai đứa đuổi nhau trên ngọn cây, giành ổ bánh mì. Cuối cùng đứa nhỏ thua. Nó ngồi trên cành cây, nhìn đứa lớn gặm ổ bánh, rồi chợt nó bẻ một cành mít nhỏ đưa lên miệng, gặm lớp vỏ cây, ăn ngấu nghiến.

Ka Anh rẽ đám đông, thò đầu vô xem. Tức thì chạm phải một khuôn mặt râu tóc dài như người rừng. Và một đôi mắt buồn, khắc khoải. Đó là đôi mắt đã từng theo dõi cô trong rừng, phía sau, phía trước, trên ngọn cây…bất kể ngày đêm, bất kể mưa nắng. Đôi mắt ấy đang nhìn cô trân trối. Một đôi mắt đẹp. Một cái nhìn tuyệt vọng.

Cô thảng thốt bỏ đi. Bù Khú hỏi:

-Sao mặt em tái mét vậy?

Ka Anh đứng tựa vào gốc mít. Im lặng một lúc, rồi hỏi:

-Fulro là gì?

-Đó là “Mặt Trận thống nhất đấu tranh của các sắc tộc bị áp bức” do người Pháp thành lập trước đây. Đã lâu lắm.

-Nhưng nó là tiếng gì vậy? Không phải tiếng của người Mạ.

-Nó viết tắt từ tiếng Pháp: Front Uni de Lutte des Races Opprimées. Nhưng em hỏi để làm gì? Sao em có vẻ xúc động quá vậy?

-Vì em quen với người đàn ông đó. Ông ta là kẻ đã từng âm thầm theo bảo vệ em trong rừng.

-Anh nhớ ra rồi.

-Bù Khú à! Em không biết cái Mặt Trận ấy tốt hay xấu nhưng em tội nghiệp cho anh ta quá, anh có cách gì cứu họ không?

-Không. Đó là chuyện chính trị, rất phức tạp.

Ka Anh thở dài. Bù Khú đưa cô ra khỏi đám đông. Đi được một đoạn thì Bù Khú dừng lại.

-Ka Anh này, hay là em hỏi xem anh ta có cần thuốc Tây không?

-Em cũng có ý định đó.

Hai người quay lại chỗ cũ, đến sát gốc mít. Người Fulro nọ tuy bị xích chân nhưng hai tay vẫn tự do. Anh ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy Ka Anh quay lại. Ka Anh hỏi bằng tiếng dân tộc:

-Chào anh, anh có cần gì không?

-Cô có thể giúp tôi được gì?

-Thuốc Tây chẳng hạn. Hay là thức ăn?

Anh ta nhìn sang Bù Khú. Ông đón nhận cái nhìn ấy một cách chân tình. Bù Khú nhờ Ka Anh thông dịch, ông nói:

-Cái xích sắt làm chân anh chảy máu. Anh cần băng bó và cần thuốc kháng sinh.

Ka Anh không biết dịch từ “thuốc kháng sinh” vì cô không hiểu nghĩa tiếng Việt của nó. Bù Khú cũng chẳng biết làm sao để diễn tả, ông buộc miệng nói:

-Antibiotique?

-Oui, j’en ai besoin.

-Excellent! Vous parlez Français?

-Bien sûr.

-Avez-vous besoin de nourriture? Je peux vous chercher de quoi manger.

-S’il vous plaît.

-J’ai entendu dire que vous êtes un partisan de Fulro. N’est-ce pas?

-Pas moi, mais mon père.

-Alors, pourquoi on vous a arrêté?

-On a trouvé quelques vieux fusils dans la forêt au près de ma caverne. Je crois que ce sont des fusils de mon père.

 

(-Thuốc kháng sinh?Vâng, tôi đang cần nó.Tuyệt quá! Anh biết nói tiếng Pháp? -Tất nhiên -Anh cần thực phẩm không? Tôi có thể tìm một cái gì đó cho anh ăn.Làm ơn -Tôi nghe nói anh là thành viên của Fulro phải không? -Không phải tôi, mà là cha tôi. -Vậy tại sao người ta bắt anh? -Người ta đã tìm thấy mấy cây súng cũ trong rừng, cạnh cái hang tôi đang ở. Tôi nghĩ rằng đó là súng của cha tôi.)

 

Người lính gác vừa phát hiện cuộc nói chuyện bất thường giữa hai người đàn ông, anh ta xách súng bước lại, hỏi:

-Nói gì đó?

Bù Khú:

-Anh ta kêu đau chân. Anh có thể băng bó vết thương cho anh ta được không? Và đừng xích chân nữa. Tôi nghĩ nên thay bằng một cái còng tay. Còng số 8.

-Đó không phải chuyện của các người. Đi đi! Đi chỗ khác!

Anh ta dùng báng súng đẩy lưng Bù Khú và Ka Anh ra khỏi đám đông. Ka Anh lấy tờ bạc năm chục ngàn vò thành một cục rồi ném dưới chân người Fulro trước khi bỏ đi.

Khi ra khỏi đám đông Ka Anh hỏi:

-Anh nói chuyện gì với anh ta vậy?

Bù Khú thuật lại nội dung câu chuyện.

Ka Anh nói:

-Em tiếc là đã không giúp được gì cho anh ấy.

-Đành vậy. Mình không làm được gì trước họng súng đâu.

Hai người băng qua đám mì để đến dòng suối, chỗ có cây cầu gỗ.

ĐÀO HIẾU

(Mời xem kỲ cuối: VỀ ĐẤT)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s