ĐỐT ĐỜI – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜITRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN

Trong tác phẩm này có một nhân vật nữ tên Ngọc. Tất nhiên ngoài đời “nhân vật” ấy có tên khác. Mà không phải là một người. Thật ra nhân vật Ngọc trong truyện là do hai người ngoài đời ghép lại. Một cô năm nay mới 21 tuổi, tạm gọi là cô A, một cô 28 tuổi, tạm gọi là cô B.

Cách đây hơn một tháng, tôi nhận được điện thoại của mẹ cô A, báo tin cô bị bệnh rất nặng. Tôi hỏi bệnh gì, bà chỉ khóc, không nói. Tôi đến nhà thăm. Đó là một phòng trọ chừng 12 mét vuông, 5 người ở. Cha, mẹ, cô A và người chị, cộng với một bé trai con của người chị.

A biết tôi đến nên kéo mềm trùm kín mặt lại. Cô bé nằm trên chiếc nệm gòn trải dưới đất, sát tường, ngay cửa bước vào. Nhà chỉ có hai mẹ con, những người khác đều đi làm. Tôi ngồi dưới đất, cạnh chỗ A đang nằm. Tôi hỏi:

-Sao con trùm kín mít vậy?

-Bố về đi! Con không muốn bố nhìn thấy mặt con.

-Con bị thuỷ đậu hả?

Người mẹ chảy nước mắt nhìn tôi.

-Anh ơi, cháu nó bị ung thư. Đi khám, bác sĩ nói thời kỳ cuối rồi.

Tôi bảo con bé:

-Bỏ mền ra đi, cho bố coi vết thương.

A im lặng. Tôi nhìn thấy cổ chân con bé thò ra ngoài mền, ốm nhom như khúc xương da bọc. Tôi cầm lấy cổ chân, vuốt ve, rồi năn nỉ:

-Cho bố coi vết thương đi. Sao mà con phát hiện trễ quá vậy?

Con bé im lặng một lát rồi quyết định kéo cái mền xuống.

Cục bướu ở ngay cổ bên trái, to bằng trái cam sành, sưng đỏ, căng cứng.
Nhưng con bé không khóc. Trong truyện của tôi, Ngọc là một cô gái gan lì.

Nó tiều tuỵ, tái mét, teo tóp như một bộ xương.

-Cám ơn bố đã đến thăm.

-Con có cần gì không, bố sẽ mua cho con.

-Con không ăn được, không ngủ được vì đau quá, phải uống thuốc giảm đau thường

xuyên. Bố không giúp được gì cho con đâu. Trễ quá rồi.

Tôi khóc. Nhưng tôi không biết nói gì để an ủi con bé. Lát sau nó nói:

-Bố ơi, con còn nợ cô Lành hai dĩa bánh cuốn 30 ngàn. Bố trả giúp con nha?

-Bố sẽ trả.

-Cám ơn bố. Thôi tạm biệt, bố về đi.

Bà mẹ theo tôi ra cổng dãy phòng trọ. Tôi đưa cho bà một số tiền, dù biết rằng chẳng giúp được gì trước căn bệnh hiểm nghèo đó.

Mấy hôm sau cô chị gọi điện thoại cho tôi:

-Chú ơi, gia đình đưa nó về quê rồi. Số tiền chú cho chắc sẽ dùng để mua cho nó một miếng đất nhỏ.

Tôi nghe câu đó mà bật khóc.

-Con ơi! Sao con nói nghe đau lòng quá vậy.

-Biết làm sao hả chú. Khi về đến Đồng Tháp, con A nó nói: “Chị phải ở lại đây với em. Chị mà bỏ về thành phố là em nhảy xuống sông tự vận liền”. Nhưng làm sao con ở lại với nó được. Con phải về lo cho con trai con. Con chỉ ở lại mấy ngày. Nó đau đớn quá, thuốc giảm đau cũng không còn tác dụng nữa. Bữa kia nó nói: “Chị Hai ơi, em muốn chết nhưng em không đủ can đảm tự tử. Chị đi mua thuốc độc cho em uống đi. Nhưng đừng cho em biết. Chị cho em uống chung với thuốc giảm đau nha chị.”

Câu nói ấy cứ theo tôi suốt nhiều ngày. Tôi đang đi ngoài phố, nghĩ đến là khóc. Đang ăn cũng khóc. Nửa đêm thức giấc cũng khóc. Khóc thầm lặng, một mình, một cõi riêng lẻ.

Tôi biết nói sao về cô gái mới 21 tuổi này? Nếu bạn từng đọc tác phẩm Đốt Đời, bạn sẽ thấy tuổi thơ của nhân vật Ngọc khốn cùng đến mức nào. Sẽ hiểu một cô bé bụi đời sống lăn lóc ra sao trên đường phố, trên vĩa hè, góc chợ, bờ sông, bãi rác… để rồi kết thúc cuộc đời trong tối tăm, đơn độc, lạnh lẽo, đau đớn và sợ hãi.

           *
       Người con gái thứ hai – cũng có thể gọi là “nửa thứ hai” của nhân vật Ngọc. Đó là cô B. Bị tù 8 năm vì nghiện ma tuý nặng, bị người ta bắt đi bán ma tuý để có “hàng đá” mà chơi.

Vô tù, người ta xét nghiệm máu thấy bị nhiễm HIV.

Tôi không hề quen biết cô B này, cũng chưa từng gặp mặt. Nhưng trong một vài dịp thăm tù, tôi có nghe kể về cô, một nữ tù nhân bị nhiễm HIV và bị gia đình bỏ rơi vì người ta mô tả rằng khi ở ngoài đời cô rất quậy, vừa chơi ma tuý vừa ngang ngược, làm khổ gia đình.

Cứ mỗi lần đi thăm tù, tôi lại được nghe kể một vài mẩu chuyện về cô, góp nhặt lại, ghép vào những bất hạnh, những bi kịch của cô bé tên A, để tạo ra nhân vật Ngọc.

Nhưng thưa các bạn, nhắc đến cô B, tôi không có ý định thuật lại cuộc đời bất hạnh cùng những lỗi lầm của cô, mà tôi muốn nói về một phép lạ.

Vâng, một phép lạ.

Cho tới giờ này tôi vẫn chưa hề gặp mặt cô, nhưng phép lạ đã xảy ra nhờ chiếc điện thoại. 
Ngày nọ, một số điện thoại lạ hiện trên màn hình.

-Xin lỗi. Cho con gặp bố Đào Hiếu.

-Tôi đây. Ai gọi vậy?

-Con là B. Con có đọc truyện Đốt Đời của bố. Con cám ơn bố đã sáng tạo ra nhân vật Ngọc vì nhân vật ấy mang một phần đời của con.

Tôi tưởng như đang nằm mơ. Tôi kêu lên:

-B hả? Con ra tù rồi sao?

-Dạ. Con mới ra tù được hơn một tuần. Và nhờ cuốn Đốt Đời mà con lần ra số điện thoại của bố.

-Thế hiện giờ sức khoẻ của con thế nào?

-Con rất khoẻ bố ạ.

-Còn con gái của con?

-Nó mừng lắm. Ba mẹ con cũng mừng lắm.

Nhờ chiếc điện thoại, chúng tôi trò chuyện với nhau trong nhiều ngày. B dặn tôi là nếu cha mẹ cô có hỏi, thì đừng cho họ biết rằng cô bị nhiễm HIV vì sẽ có nhiều hệ luỵ xảy ra sau đó.

Tôi hứa.

Nhưng bỗng nhiên trong đầu tôi một câu hỏi rất quan trọng, một câu hỏi mang tính định mệnh hiện ra:

-Con bị nhiễm HIV bao lâu rồi?

-Tám năm, tức là trước khi con vào tù.

Tôi hỏi dồn dập:

-Tám năm? Nhiễm HIV tám năm, lại sống trong tù, ăn uống thiếu thốn, lao động cực nhọc, sao con có thể sống sót đến ngày nay?

Im lặng. Rồi cô nói như khóc:

-Chắc con cũng sắp chết rồi bố ạ. Nhưng lạy Phật, con được về nhà. Chết bên cạnh gia đình cũng đỡ lạnh.

Tôi suy nghĩ một lát. Rồi nói:

-Trên thế giới có những trường hợp người nhiễm HIV tự nhiên khỏi. Cơ thể tự nhiên đề kháng được và đẩy lùi nó. Bố nghe giọng nói của con rất khoẻ khoắn, đối đáp rành mạch. Bố không tin một người tù bị nhiễm HIV tám năm mà có thể như thế. Lẽ ra con đã chết trong tù rồi.

-Ý bố là sao?

-Là ngay ngày mai con đi bệnh viện Rạch Giá xin thử HIV. Bố nghi là con đã chiến thắng nó, hoặc là cách đây 8 năm người ta đã cho kết quả xét nghiệm sai.

Tôi gởi cho cô một triệu đồng.

Và kết quả xét nghiệm là âm tính.

Người mẹ trẻ ấy khóc oà trong điện thoại. Khóc ngay trong bệnh viện.

-Bố ơi! Con thấy như mình vừa được sinh ra một lần nữa.

Hôm nay, ngày 11/11/2015, chỉ mới cách đây chừng một tiếng đồng hồ, tôi lại nhận được điện thoại của B. Cô nói:

-Bố ơi! Hôm nay là sinh nhật của con.

Tôi trả lời:

-Bố chúc mừng con. Và hãy nhờ rằng đời con có hai ngày sinh nhật nhé.

ĐÀO HIẾU  

Ngày 11/11/2015.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s