ĐỐT ĐỜI 25 – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜI  Taras LobodaNgọc bị đẩy vô phòng, đóng cửa lại. Căn phòng tối như cái hang. Kín mít. Ngọc mò trên tường tìm công tắc điện bật lên, nhưng đèn không sáng. Chỉ nghe tiếng quạt trần kêu vù vù. Ngọc đập cửa gọi lớn:

“Chị Năm ơi! Mở cửa!”

Nhưng cửa đã bị khoá. Giọng nói của một người đàn ông vang lên:

“Đèn hư rồi. Nhưng em đừng lo, trong tối anh vẫn “mần” được mà.”

Rồi có một bàn tay vươn tới chụp lấy cổ tay Ngọc. Nó lạnh tanh và ẩm ướt. Ngọc vùng ra được, chạy về phía có ánh sáng lờ mờ. Đó là cái cửa thông gió trong toa lét. Cô lại bật công tắt điện. Một thứ ánh sáng vàng đục hắt lên giường, nơi có một sinh vật dài ngoằn như con vượn đang nằm. Nó trần trụi, đen đúa và xù xì.

Nó ngồi dậy. Tiến về phía Ngọc.

Khi nó bước vào bên trong toa-lét Ngọc nhận ra một vết chàm đen thui vắt ngang sống mũi nó, chạy dài tới mang tai, miệng nó móm xọm và hai mắt thì trắng dã. Ngọc hét lên:

“Đi ra! Đi ra ngay!”

Nhưng nó cứ bước tới. Ngọc kinh hoàng và run rẩy. Cô giựt mạnh cái giá treo khăn, dùng hết sức lực đâm vào người nó khiến nó bỏ chạy ra khỏi toa-lét, ngồi xuống giường. Ngọc bật thêm mấy cái công tắc điện và căn phòng sáng lên.

Đó không phải là một con người. Đó là một con quái vật. Ngọc la hét náo loạn và đạp mạnh vào cánh cửa. Cửa bật tung. Cô thoát ra khỏi phòng, văng mất một chiếc giày. Cô chạy xuống nhà bằng hai bàn chân trần. Tiếp tục đọc