ĐỐT ĐỜI 27 – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜI  hình sựÔng bước vào một căn phòng vách ván nám khói, nền xi măng nham nhở, tối tăm và ẩm thấp. Cô gái nằm ngủ trên chiếc giường tre, một cái mền lủng lỗ nhàu nát phủ lên người.

Đó là Ngọc. Là mảnh vỡ bị thất lạc của đời.

Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Ông không biết mình phải làm gì. Và ông chờ đợi.

Người mẹ trở về, tay cầm một gói giấy.

-Chào anh, tôi đi mua thuốc cho nó.

Bà đưa gói giấy cho ông. Ông ngửi thấy mùi thơm của thảo dược. Ông để nó trên chiếc bàn gỗ. Bà đem cà phê đến và cột võng cho ông nằm. Ông hỏi:

-Quán bán được không?

-Cũng tạm.

Ngọc thức dậy, mở mắt nhưng vẫn nằm yên.

-Bố đó hả?

-Ừ. Bố đây.

-Bố thấy chỗ này sao?

-Cái giường con đang nằm trông giống cái sạp tre trong chợ. Để bố mua cho con một cái giường khác.

-Con là dân giang hồ mà.

-Nhưng bố muốn con phải sống khác. Có lẽ mình phải sửa lại cái quán cà phê xập xệ này. Đừng đi giang hồ nữa.

-Bố đừng lo. Con chỉ nói đùa thôi chứ con bây giờ biết nghĩ rồi.

Ngọc xuống bếp rửa mặt rồi bắc ghế ngồi bên võng. Nó hỏi:

-Hôm trước con kể cho bố tới đâu rồi?

-Tới chuyện con gặp lại thằng Dũng trong quán cà phê. Con lấy số điện thoại của nó để làm gì?

-Để hẹn. Một cuộc hẹn lãng mạn bên bờ sông vắng vẻ. Nhưng tất nhiên là con không đi một mình. Lúc ấy trong đám thuộc hạ ai cũng muốn đi trả thù cho con nhưng Anh Hai nói: Tiếp tục đọc

Advertisements