ĐỐT ĐỜI 28 – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜI  smock 02Một căn phòng mười hai mét vuông, có toa-let, một ti-vi, một tủ lạnh, một quạt máy và một điện thoại. Chừng ấy thứ tạo thành một thế giới riêng biệt. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Cơm nước không quan trọng. Sếp chỉ cần một cái bàn đèn.

Sếp mười sáu tuổi. Giới tính: nữ. Tình trạng gia đình: độc thân. Địa chỉ và số điện thoại: không cần biết.

Đó là Ngọc. Ngọc gọi căn phòng của mình là “ngục tối” nhưng cô có thể ở trong đó suốt một tuần không ra ngoài vì cô thấy không cần phải ra ngoài.

Đầu óc Ngọc tỉnh táo, thông minh tuyệt đỉnh, khéo tay tuyệt vời. Chỉ cần nạp đủ năng lượng ngày hai cữ là làm gì cũng được, làm gì cũng đẹp: bảng số xe giả, vé số giả, chứng minh nhân dân giả, làm được hết.

Đơn giản chỉ là đục lấy con dấu thật gắn vô bảng số giả, thay hình giả vô CMND thật, cạo sửa vé số trật thành vé số trúng.

Tiền vô như nước. Có ngày bán 3 chiếc xe máy, mỗi cái kiếm mười lăm triệu như chơi.

Từ một cữ mỗi ngày tăng lên hai cữ, rồi ba cữ. Thích là chơi. Coi tiền như rác. Chơi xả láng. Chơi cho chết mà nó không chịu chết. Càng chơi càng thông minh. Không cần ngủ, không cần ăn, chỉ cần uống nước Sting là đủ. Vì nó là máu. Nó đỏ như máu. Cô cười sảng khoái trong đêm tối, nghĩ mình giống như con ma cà rồng.

Thế giới thu nhỏ lại. Cô như con sâu khoanh tròn trong trái cây chín mọng. Ma tuý thay thế cho cả cuộc đời bên ngoài. Ma tuý cung cấp thứ hạnh phúc siêu hạng, không gì sánh nổi. Xã hội là thứ thừa thãi, không cần thiết, không quan tâm. Thế giới bên ngoài có thể biến mất mặc xác nó, không quan trọng. Tiếp tục đọc

Advertisements