BÙ KHÚ TIÊN SINH – truyện dài

BU KHU TIEN SINHBÙ KHÚ KHÔNG CHỜ GODOT

Chờ Godot, chờ God, Chúa Trời. Chờ để làm gì? Để nhận một sự cứu rỗi? Một ơn sủng hay một đóm sáng hy vọng?

Những nhân vật của Samuel Beckett đang chờ Godot, nhưng Bù Khú thì không.

Bù Khú sống như thể gã là nhà tiểu thuyết của cuộc đời mình, là kẻ sáng tạo ra bản thân mình. Ở phố, ở rừng, ở tù, ở chùa, ở với vũ nữ, gái điếm, tiếp viên hàng không… đâu cũng thế, vẫn cứ là gã. Sống thực, sống đầy, sống như triều dâng, sống hoang dã và sống tận tình, sống lặng lẽ và sống bất bình.

Gã có thể bù khú hay im lặng, cười hay khóc, phóng đãng hay thánh thiện. Sao cũng được. Nhưng không bao giờ sống giả.

Gã đem cuộc đời mình ra mà bù khú, mà chơi, mà sáng tạo và hủy diệt. Đó là dốc hết tinh anh của mình ra mà sống, không cần ai tán thưởng.

Như một dòng sông háo hức băng vào đại dương bao la, gã phóng mình đi, không chờ ai theo bước. Không chờ Godot.

NHẬT CHIÊU

(Nhà văn, nhà nghiên cứu văn học, dịch giả. 
Sinh 1951 tại Sài Gòn. Hiện là giảng viên của nhiều chuyên đề văn học và văn hoá tại ĐH KHXH & NV TP. HCM, và nhiều đại học khác.) Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG – tự truyện

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

TỰA

Mùa Thu năm 2007 tôi gặp nhà văn Nguyễn Mộng Giác tại Hoa Kỳ. Tôi khoe với anh là mình đang viết hồi ký. Anh nói: viết hồi ký cũng giống như quay phim đám cưới. Phim quay xong, người trong cuộc ngồi xem rất thích thú nhưng người ngoài chỉ liếc mắt ngó qua rồi đi, vì đám cưới ấy chẳng dính dáng gì tới họ.

Anh nói nghe rất có lý.

Hơn nữa tôi không phải là một nhân vật quan trọng nào đó mà chỉ là một anh Việt cộng nằm vùng không mấy người biết đến.

Nhưng tôi tin rằng hồi ký của gã vi-xi vô danh ấy sẽ thu hút người đọc và biết đâu sẽ gây tiếng vang lớn.

Tôi bắt đầu viết hồi ký này giữa năm 2006, viết được hơn một nửa thì tôi sang Mỹ và hoàn tất nó vào mùa Thu năm 2007 tại thành phố Lake Forest và quyết định gọi tên nó là “tự truyện Lạc Đường”.

Đầu năm 2008 tôi về Việt Nam, đưa bản thảo cho vài người bạn. Và nó đã được đón nhận rất ồn ào. Từ vài ba người bạn thân, nó lan truyền trong giới nhà văn nhà báo và họa sĩ. Đáng ngạc nhiên nhất là giới luật sư đọc rất nhiều.

Biết rằng tự truyện này không thể xin giấy phép in công khai được, tôi bèn gởi nó cho trang web Talawas. Mười ngày sau tôi nhận được thư của chị tổng biên tập Phạm Thị Hoài. Chị nói: “Tôi sẽ đích thân biên tập tác phẩm này.” Rồi tự truyện Lạc Đường xuất hiện trên Talawas. Hai mươi bốn giờ sau, chị Hoài lại viết cho tôi: “đã có 15.333 lượt người đọc”.

Mấy hôm sau, buổi tối, khi tôi đang nằm coi TV thì nhận được cú điện thoại từ đài BBC. Lê Hải gọi tôi. Anh nói: “Tôi đã đọc xong tự truyện Lạc Đường của anh và rất khâm phục. Xin chia vui cùng anh. Anh có thể cho đài BBC một cuộc phỏng vấn không?”

Đó là cuộc phỏng vấn dài 20 phút phát sóng sau đó mấy ngày và được phát lại lần thứ hai cách nửa tháng.

Tôi rất cám ơn Talawas và đài BBC vì nhờ các phương tiện truyền thông này mà tự truyện Lạc Đường đã được hàng vạn người biết đến. Dạo ấy mỗi ngày tôi nhận được rất nhiều thư độc giả từ khắp Việt Nam và khắp nơi trên thế giới gởi về qua địa chỉ E.mail của tôi. Tôi biết mình đã thành công ngoài dự kiến và điều mà anh Nguyễn Mộng Giác lo ngại đã không xảy ra.

Ở lần tái bản này tôi đã sửa chữa và bổ sung một số thiếu sót. Những chuyện được kể trong tác phẩm này là sự thật mặc dù đôi khi, do không kiềm chế nổi sự ngông cuồng của mình, tôi đã thể hiện nó như một tiểu thuyết.

ĐÀO HIẾU Tiếp tục đọc

MẠT LỘ – truyện dài

mat-lo1.

TỬ CẤM THÀNH

Đó là lần đầu tiên tôi rời thành phố vào chiến khu. Trước năm 1975 ở  Nam Việt Nam chuyện ấy chẳng có gì lạ, vì hàng ngàn phụ nữ trẻ như tôi cũng từng làm như vậy. Họ đã chiến đấu, đã bị thương, đã chết, đã bị bắt làm tù binh hay đã chiến thắng trở về trong chiến dịch Hồ Chí Minh như trường hợp của tôi.

Vì thế câu chuyện của tôi sẽ không có gì đáng nói nếu lúc ở chiến khu tôi không gặp ông già ấy. Ông không phải là một người bình thường. Ông là một nhân vật đầy quyền lực của “R”.

“R”, một cái tên huyền thoại, một thánh địa cách mạng, vừa là nỗi ám ảnh vừa là món nợ của nước Mỹ. Nhưng “R” là gì? Có thể nó được viết tắt từ chữ “Rừng”. Nhưng khu rừng mà tôi đến cũng không có gì ghế gớm, không có gì bí ẩn. Nó chỉ là một vùng cây cối rậm rạp, bằng phẳng, hoang sơ và thầm lặng.

Nhưng ở đó có một căn nhà đặc biệt.

Đó là căn nhà của ông già ấy. Tuy nó cũng đơn sơ như những căn nhà khác nhưng nó vừa là Tử cấm thành vừa là Hậu cung của ông ta. Nó nằm giữa một khu vực cực kỳ bí mật và vô cùng quan trọng mà người ta quen gọi là Trung Ương Cục Miền Nam, tức “R”. Tiếp tục đọc

A LADY FROM “R” – novel

LADY1.

It was the first time I left the city for the war zone. Before 1975 in South Vietnam there was nothing strange about it, because thousands of young women as I, also had to do so. They fought, were wounded, died, were imprisoned or won back in Ho Chi Minh campaign as my case.

So my story would have nothing worth to say if I hadn’t met that “old man” in the war zone. He was not a normal person. He was a powerful character of the “R”.

“R”, a legendary name, a holy revolutionary land, was both the obsession and the debt of America. But “R” was what? Perhaps it was abbreviated from the word “Rung” (forest). But the forest where I had come was nothing grandiose, nothing mysterious. It was just a wooded area, flat, pristine and quiet.

But there was a very special residence.

It was that old man’s cottage.

As simple as the other cottages, but it was both his Forbidden City and  his Harem. It was located in the middle of a top secret and most important zone which people named it Central Committee R.

And that fifty-year-old man, though not an Emperor but his power covered all. Everybody called him “Prince.”

My presence at that prince’s harem wasn’t a chance but only a disaster. Later on, it would push me to the continuous tragedies that I wouldn’t know how to resist.

Only few people could see prince’s face. He looked like a flickering shadow behind a nylon wall. The forest was pitch-black but in his cottage, the oil lamp still printed his shadow on the wall. He went back and forth. He listened to the radio. He read the reports. He drank tea. And he was waiting for me.

Tiếp tục đọc

TIỂU LUẬN – chính trị, thời sự

CUOC CACH MANG  black orange

GỒM NHỮNG BÀI VIẾT:

01.Xã hội đèn dầu. 02.Ăn cây nào rào cây nấy. 03.Phảng phất một cái mùi. 04.Những “Lã Bất Vi” thời đại mới. 05.Những con gà nuốt dây thun. 06.Cuộc cách mạng bị thất lạc. 07.Đất nước và nhân dân. 08.Điểm mặt kẻ thù. 09.Khủng hoảng là cái quái gì? 10.Bánh vẽ và mèo. 11.Hồn Trương Ba, da hàng thịt. 12.Sự đơn độc đáng sợ. 13.Dựa vào ai? 14.Huyền thoại quốc kỳ.     15.Phát hiện ở quán cà phê. 16.Obama và hơn thế nữa.  17.Trịnh Công Sơn, anh đã đến trần gian để làm gì? 18.Ông tổng biên tập khổng lồ.  19.Thật, giả lẫn lộn.  20.Bi kịch của thiên tài. 21.Hội chứng khóc lóc ở Bắc Hàn.  22. “Người góp chợ” vĩ đại. 23.Vân Tiên ngồi núp bụi môn.

 

Tiếp tục đọc

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN ĐỒI CỎ – nhiều đề tài

 NGUOI DAN BA TREN DOI CON Ộ I   D U N G

01.Nữ giới quyến rũ vì đâu? – 02.Kẻ địch trong nhà bếp – 03.Phá rừng và trồng rừng – 04.Những kiểu ăn xin trên thế giới – 05.Người đàn bà trên đồi cỏ – 06.Mặc áo cho hoa – 07.Quyến rũ bằng hương thơm – 08.Phiếm luận về giày -09.Màu sắc của thời trang – 10.Những biến tấu của chiếc áo dài – 11.Ðàn ông làm điệu – 12.Biện hộ cho vòng số Bốn – 13.Bạn có dám tỏ tình như thế không? – 14.Hạnh phúc trong một chiếc lá – 15.Sợ vợ – 16.Nỗi khổ của người hai vợ – 17.Huyền thoại về người chồng bản lãnh – 18.Hỏi thế gian: tình là vật gì? – 19.Vinh quang của người sợ vợ – 20.Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây lấy vợ Nhật – 21.Gài độ nhậu – 22.Hứa lèo – 23.Tôi đi chợ – 24.Xâu chìa khóa – 25.Cặp song tấu ghi-ta huyền thoại – 26.Chuyện phiếm về con trâu – 27.Cuộc vượt biên ngắn ngủi – 28.Lang thang trong mùa đông – 29.Bùi Giáng  – 30.Văn Cao – 31.Nguyễn Thúy Hằng từ miền đất xa lạ – 32.Con gái của rừng – 33.Chuyện nhảm nhí – 34.Ngôn ngữ trong văn học và nghệ thuật – 35.Chiều thứ tư của ngôn ngữ – 36.Phim Mỹ đủ thứ chuyện – 37.Đông và Tây – 38.Lục tài tử Cam Ranh – 39.Trung Quốc đỏ và đen – 40.Dư âm của hoài niệm rời – 41.Cưỡi ngựa xem Hoa Kỳ – 42.Đào Hiếu quê một cục – 43.Những bông hồng muộn – 44.Thay lời bạt.

 

Tiếp tục đọc

TÁC PHẨM VÀ DƯ LUẬN

CHOEGồm những bài viết:

01.Tác phẩm “Lạc Đường” và dư  luận

02.Từ Lạc Đường đến Lã Bất Vi

03.Suy nghĩ về bài “Những Lã Bất Vi…” 

04.Có phải tất cả do Lã Bất Vi? 

05.Ý kiến về Lạc Đường

06.Đào Hiếu và Lạc Đường

07.Thế là có được một Đào Hiếu

08.Thư của một nhà điêu khắc trẻ

09.Những phản hồi từ tác phẩm Mạt Lộ

10.Đọc và xem Mạt Lộ

11.Vì sao nhiều người đọc Lạc Đường? 

12. Đào Hiếu trả lời phỏng vấn website Da Màu và Việt Báo

13. Chung quanh tác phẩm Nổi Loạn

14. Đào Hiếu và một ngôi trường

15. Ngọn lửa nhò giữa cuộc đời mênh mông

16. Suy nghĩ về những mối tình trong tác phẩm của Đào Hiếu 

17. Cảm nhận tính cách và văn phong Đào Hiếu

18.Đào Hiếu, ông là ai?


Tiếp tục đọc