Văn học Miền Nam

Sơn Nam: HƯƠNG RNG CÀ MAU

SON NAMHòn Cổ Tron

Ông T Thông ra hòn C Tron ct chòi mà nương náu không biết t bao nhiêu niên k ri. Tóc ca ông lm đm bc, khi thì th dài xung khi lưng qun. Khi thì bi thành búi to sau ót, gài li bng mt cng gai kim quít. Mt b qun áo nghĩ cũng hơi dư mc đi vi ông! Nhiu khi năm ba tháng liên tiếp ông phơi lưng trn vi nng, bên my gc săn đá cth, lá cành xơ xác vì nhng cơn gió trin miên ca bin khơi. Khi tri nc thì có nhng khe sui trong veo đón mi. Ông c ung dung mà ung, mà tm mt cách t nhiên, vô tình khuy ri gic mơca đàn bướm trng đang xao đng bay lên chp chn như mun ri my nhánh mai hong lơ thơ cúi nghiêng mình chm mí nước… Hôm nào vui cho bng hôm mười bn, hôm rm! Ông Tư Thông ra sau ry, đào lên c khoai môn to ln, đem luc chín. Ngi trên v cm thch. ông chm rãi ăn bui chiu, thnh thong rt t miến khoai, thy xung nước. Loài cá nh bu li nhn nhơ mi con khoe mt v riêng. Tn dưới đáy bin, loi sò, loc, loi nhúm đáng há ming, le lưỡi bò chm chp trên nn đá tím ni gân vàng, trên nn đá vàng ni gân trng. Hoàng hôn tràn ti chính là lúc cnh vt dưới nước ngi lên, bóng mây phn chiếu lp lánh như gm. Ðêm v, trăng mc. Nơi thy cung rn rp nào kém chn trn gian! Tng đt rong chìm lng l mơn trn, khoác thêm lp xiêm la mng cho by cá hướng. Và muôn vì sao trên di Ngân hà sa xung đu lm tm khp nhánh san hô trng bc.

ĐỌC TIẾP:  https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/van-hoc-viet-nam-cong-hoa/

Sơn Nam:  Hồi Ký: TỪ U MINH ÐẾN CẦN THƠ

SON NAM blackCó những người nói tới nói lui có một chuyện,mãi đến khi người nghe lộ vẽ nhàm chán thì người nói vẩn nói ,vì là “vốn quí” của mình.Thấy trẻ con trèo lên cây me để hái trái thì quát tháo: “Tụi bây là lũ bất hiếu,rủi té gãy tay,lọi chân,cha mẹ tốn kém tiền thuốc men.”Rồi dạy miên man rằng trong các loại cây thì “ chùm ruột là thứ nhánh giòn nhất,dễ gãy.” Rồi cứ nói thêm rằng cây trứng cá một thời đã được mọi người ưa chuộng vì tăng trưởng nhanh ,nhiều lá để tạo bóng mát ,trái màu đỏ,trẻ con ưa thích nhưng coi chừng…rắn lục loại rắn con,vảy màu xanh dễ tiệp với màu lá cây lắm khi rình rập trẻ con ,rắn lục có nọc độc,nếu có chữa.

Có ai nghe thì nói ,lắm khi như nói một mình.Giới trẻ đứng giây lát rồi bỏ đi,gọi lão đó ăn nói nghe cũng hay nhưng dường như lẩm cẩm.Nhưng không nên cãi vã,lão ta rất tự ái,tự tôn.

Có ai nghe thì nói ,lắm khi như nói một mình.Giới trẻ đứng giây lát rồi bỏ đi,gọi lão đó ăn nói nghe cũng hay nhưng dường như lẩm cẩm.Nhưng không nên cãi vã,lảo ta rất tự ái, tự tôn.

ĐỌC TIẾP:  https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/son-nam-hoi-ky/

Dương Nghiễm Mậu: TUỔI NƯỚC ĐỘC

DUONG NGHIEM MAU dong hoChương 1

Trời trở rét làm nền trời co nhàu lại, mọi người đi đứng một cách nhẹ nhàng như con mèo khôn khéo lựa mình chui vào lần chăn trong đêm mùa lạnh. Chuyến xe điện đổ chuông rồi chạy khỏi trạm. Tôi bỏ tay trong túi quần ngó xe rồi vượt sang cửa nhà bưu điện. Tới bên thùng thư tôi thò tay vào trong bụng lấy phong thư ra, vuốt cho thẳng rồi bỏ vào khe hở, tôi ngó vào cho được yên tâm, phong thư đã lọt xuống dưới. Bây giờ đi đâu, tôi trở ra đứng vơ vẩn trước cửa ngó sang bên kia đường, bờ hồ buổi sớm vắng tanh, người bán lạc rang chưa có mặt bên chiếc ghế đá cạnh tháp Báo Thiên. Tôi nghĩ nên đi tìm một cái gì ăn. Hiền ở đâu chợt đến bên cạnh hỏi:

“Anh đi đâu mà ngẩn ngơ vậy?”

Tôi ngạc nhiên quay người nhìn nàng, chiếc áo lụa dài, chiếc áo len đen bó sát lấy mình:

“Anh đi bỏ thư cho ông chú, anh đang hỏi mình: đi đâu đây, còn em, mới sáng tinh mơ đã ở đây rồi, trời lạnh mà em dậy sớm vậy được”.

ĐỌC TIẾP:  https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/duong-nghiem-mau-tuoi-nuoc-doc/

Phan Nhật Nam: MÙA HÈ ĐỎ LỬA   

MUA HE DO LUA1.Mùa Hè đỏ lửa

Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi…

Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre già khô úa.

Mùa Hè, những con đường thành nội Huế lốm đốm ánh trăng xuyên qua cành lá, cô gái chuyển tấm lưng sau lớp tóc dài dày kín, nâng khối tóc xôn xao lên khỏi chiếc gáy để cơn gió ngắn len qua hàng rào chè xanh thổi khô đi lớp mồ hôi rịn trên những lông tơ nõn.

ĐỌC TIẾP:  https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/phan-nhat-nam/

Nhã Ca: DẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ

KHAN SO CHO HUEChương 1: Những giờ đầu tiên

Không biết tiếng súng đầu tiên nổ vào giờ khắc nào? Giữa đêm, tôi đã choàng tỉnh dậy vì tiếng nổ xé toạc cả những giấc mơ vụn. 

Vừa kịp lăn xuống khỏi tấm phản gỗ, tai tôi đã ù đi vì những tiếng nổ ran bốn phía. Chuyện gì vậy? Không biết làm thế nào mà tôi lăn tròn từ phòng ngoài vào phòng trong. Bàn tay ai kéo tôi giúi vào giữa phòng. Tôi nằm đè lên da thịt ai non mát. Một tiếng kêu nhỏ tắc nghẽn vào âm thanh hỗn độn của súng đạn bên ngoài. Khi tôi kịp định tỉnh lại tâm thần thì đứa cháu nhỏ đã ngồi lên được, nằm gọn gàng trong lòng tôi. “Còn đứa mô nữa? Vô hết đi. Vô một chỗ.” Tiếng má tôi thì thào. Que diêm tắt phụt nhưng có ánh nến le lói từ phòng ngoài hắt vào. Ðứa em trai tôi trườn theo làn ánh sáng mỏng đó, nó ngồi áp vào bên má tôi. “Làm ơn tắt giùm ngọn nến ngoài bàn thờ đi, tắt luôn cả lư trầm nữa.” Ông anh lớn của tôi vội vã làm theo lời má tôi, rồi nhảy đại rất nhanh vào ngồi dồn cùng một đống. Lúc này tôi mới cảm thấy ngột ngạt đến muốn tắt thở vì hơi người, vì mùi trầm hương và mùi nến khét. 

Căn phòng quá chật, lại bị cái giường chiếm mất một nửa. Anh tôi phải lăn xuống gầm giường. Người này nằm gác lên người kia. Cái bô để dưới chân giường, thỉnh thoảng bị va chạm, vang những âm thanh rổn rảng càng khua động thêm nỗi sợ hãi của mọi người. 

ĐỌC TIẾP:  https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/nha-ca/

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s