TÁC GIẢ TRẺ

Nguyễn Ngọc Tư: CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN

NGUYEN NGOC TUPhn 1

Con kinh nh nm vt qua mt cánh đng rng. Và khi chúng tôi quyết đnh dng li, mùa hn hung hãn dường nhưcũng gom hết nng đ xung nơi này. Nhng cây lúa chết non trên đng, thân đã khô cong như tàn nhang chưa rng, nm vào bàn tay là nát vn. Cha tôi tháo cái khung tre chn dưới sàn ghe, by vt lúc nhúc chen ra, cung quýt, nháo nhào quy ngp xung mt nước váng phèn. Mt lp phèn mi, vàng sm quánh li trên b lông ca nhng con vt đói, nhp nháp bám trên vai Đin khi nó trm mình bơi đi cm cc, giăng lưới rào by vt li. Tôi bưng cái cà ràng lên b, nhóm ci.

Ri ngn la hoi hót th dưới ni cơm đã lên tim, người đàn bà vn còn nm trên ghe. Ngay c ý đnh ngi dy cũng xao xác tan mau dưới nhng tiếng rên dài. Môi ch sưng vu ra, xanh dn. Và tay, và chân, và dưới cái áo mà tôi đã đp cho là mt cái áo khác đã b xé t tơi phơi nhng mng tht người ta cu nhéo tím ngt.

ĐỌC TIẾP: https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/nguyen-ngoc-tu/

Nguyễn Thúy Hằng: GIÓ

NGUYEN THUY HANGNgôi làng nằm chênh vênh giữa một khoảng đất lớn, nó không hẳn là cao nguyên, không hẳn là đồng bằng. Nhìn từ xa, ngôi làng trông giống cây nấm độc sần sùi, màu mè và to ụ nằm nghiêng nghiêng trên mảnh đất cong veo. Vì địa thế kỳ quặc mà ngôi làng cũng trải qua nhiều phen thay đổi lớn. 

Mới đầu, họ chỉ là một túm năm người đến đây, nhưng chỉ sau hai năm, tám đứa trẻ ra đời, nâng dân số lên thành mười ba người. Con số tăng nhanh cũng không lấy làm ngạc nhiên, vì khi ấy, Bố trong một đêm mưa gió quyết định giao phối với bốn người phụ nữ còn lại. Năm đầu họ đẻ ra bốn đứa nhóc. Năm thứ hai thêm bốn đứa nữa, chưa kể một trong số bốn người phụ nữ phải mang bầu đôi hai đứa, nhưng khi chị rặn ra thì chúng chỉ là hai nắm đất nâu, bé tẹo nằm trong bàn tay. Mọi người hãi quá bèn vùi hai nắm cát vào bếp lửa, chúng cháy xèo nhanh chóng và tỏa ra mùi giun đất nồng nặc. Nhưng hai tuần sau, tại chiếc giường đơn sơ làm bằng củi ghép lại, người phụ nữ ấy ngủ một giấc say chưa từng có, rồi chị mơ thấy ngôi làng trống không, chị vừa đi vừa khóc vì bụng đói cồn cào, thế rồi chị bốc cát mà ăn, ăn cho đến bụng no kềnh ra thì chị bắt đầu thấy đau bụng đi tiêu, nhịn thế nào cũng không được nên chị đành ngồi thụp sau gốc cây và rặn. Lúc ấy trời gần sáng và mọi người kinh hãi khi nghe tiếng trẻ con khóc từ chỗ chị nằm. Mọi người chạy đến thì thấy một đứa bé nằm ngo ngoe giữa lòng người mẹ. 
ĐỌC TIẾP: https://daohieuvn.wordpress.com/2000/05/26/gio-nguyen-thuy-hang/

One comment on “TÁC GIẢ TRẺ

  1. Pingback: NGUYỄN THÚY HẰNG từ miền đất xa lạ | TÁC PHẨM Đào Hiếu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s