NGƯỜI LÍNH ĐƠN ĐỘC – Truyện dài Đào Hiếu

NGUOI LINH DON DOCMỘT

Chương đặt cuốn sách xuống sàn nhà. Chàng đứng dậy một cách liều lĩnh, cố trấn áp cơn sợ. Thục cầm cái áo cụt màu đỏ tía lên.

-Mai anh đi rồi. Thục không có gì để nói với anh sao?

Thục làm thinh, đầu hơi cúi xuống. 

-Em cho anh xin cái áo này, được không?

-Sẽ có quà, nhưng không phải cái này đâu.

Chương nắm lấy chiếc áo Thục đang cầm, hai bàn tay chạm nhau. Chàng nắm mấy ngón tay.

-Anh rất cần một chút hơi hướng của em để ra đi. Có thể anh sẽ không bao giờ trở về nữa.

Thục gỡ nhẹ tay Chương ra. Chương run lên, không dám kéo Thục vô lòng. Khi Thục bước đến đầu cầu thang thì chàng tiếc ngẩn ngơ cái cơ hội ngàn năm ấy.

-Sẽ có quà. Thục vừa bước xuống thang lầu vừa nói một cách nhí nhảnh. Em xuống đây.

Chương liều mạng đuổi theo, kéo áo người con gái lại.

-Thục ơi! Anh yêu em.

Thục quay mặt tránh cái hôn, tình cờ nàng nhận ra đôi giày Chương mang hôm nay là đôi giày mới nàng chưa từng thấy bao giờ. Hình ảnh ấy làm nàng thấy tội nghiệp. Tiếp tục đọc

Advertisements

GORBACHOV CỦA VIỆT NAM – Tiểu luận Đào Hiếu

 GORBACHOV CUA VIET NAMPhần I

TIỂU LUẬN

 

  1. Những cô vợ bé của Lao Ái
  2. Về chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng
  3. Tam đoạn luận giả cầy
  4. Mấy chuyện thời sự lặt vặt
  5. Những bài học từ Esperanto
  6. Đào Hiếu, lý thuyết gia khùng
  7. GORBACHOV của Việt Nam
  8. Triết gia và ông thần đèn
  9. Biển Đông sắp nổ tung
  10. Suy nghĩ về Lào và Campuchia
  11. Nhậu xỉn nói bậy
  12. Vẽ rắn thêm chân
  13. Từ “cách mạng dù” suy nghĩ về thực dân đế quốc và giải phóng dân tộc
  14. Sang Trung Quốc học trồng cây

Tiếp tục đọc

MẶT ĐẤT VẪN CÒN RUNG CHUYỂN – Tiểu luận Đào Hiếu

MAT DAT RUNG CHUYENGỒM NHỮNG BÀI VIẾT

TIỂU LUẬN:

 

  1. Voltaire đòi chết
  2. Cần gì cho những người chân đất?
  3. Không có trò nào hay hơn nữa sao?
  4. Một nửa ổ bánh mì…
  5. Đứng ngoài chính trị
  6. Con đà điểu và khủng hoảng lãnh đạo
  7. Mặt đất vẫn còn rung chuyển
  8. Nhân cái chết của Hugo Chavez
  9. Những cú “sút” vào lưới nhà
  10. Những đứa trẻ của ngày 30/4/1975
  11. Vùng đất chó ỉa
  12. Chúa Giêsu và Phạm Duy
  13. Những trận cầu gian lận
  14. Suy nghĩ về “kết quả bỏ phiếu…”
  15. Nước mắt có màu gì?
  16. Đã từng có rất nhiều Ng. Phương Uyên
  17. Già và Trẻ
  18. Chuyện mất còn của các khu công nghiệp
  19. Suy nghĩ về biểu tình bạo loạn
  20. Môi hở răng lạnh
  21. Ba sự kiện
  22. Chuyện của 5 người Việt Nam
  23. Huyền thoại “Đu Dây”
  24. Từ “Cách Mạng Dù” suy nghĩ về thực dân đế quốc và giải phóng dân tộc
  25. Giải cứu binh nhì Ryan
  26. Nguyên tắc 5W

TẠP VĂN:

 

  1. Võ Thị Thắng, có một nụ cười khác
  2. Mèo, chó và tôi
  3. Tìm lại Zorba
  4. Cô múa đẹp ở Kôngpông Thom
  5. Con cá voi trong ly nước
  6. Cuộc hội ngộ ở Saint Petersburg
  7. Con chim sẻ cuối cùng ở Hàng Châu
  8. Danh tiếng phù du

PHỤ LỤC

 

  1. Vụ án Nọc Nạn
  2. Vụ án Đoàn Văn Vươn

Tiếp tục đọc

ĐỐT ĐỜI – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜI  Taras LobodaMỘT

Ông đang mai phục. Đang theo dõi một sinh vật bé nhỏ. Một con khỉ cái. Khi ông đưa cho nó trái ổi nó chìa bàn tay nhỏ nhắn ra cầm lấy, động tác rất yểu điệu, mắt nó long lanh. Nhờ vậy mà ông biết nó là một con khỉ cái.

Buổi sáng khi thức dậy mở cửa sổ, ông thấy nó ngồi trên nhánh cây phượng, nhổm người muốn nhảy lên khung cửa. Ông huýt sáo, chìa bàn tay ra, nó nhìn bàn tay ông, nhưng nó sợ. Ông đưa cho nó trái ổi. Nó vói tay, cầm lấy. Rồi bỏ đi.

Cô gái 24 tuổi mà ông đang theo đuổi chính là con khỉ nhỏ này. Lém lỉnh mà dịu dàng, vừa nhát gan vừa liều lĩnh. Rất xạo nhưng lại hay khóc khi thấy ông buồn. Có ngày gởi 15 cái tin nhắn hỏi ông còn buồn không? Em năn nỉ anh, xin anh đừng buồn. Hứa với em đi, đừng có buồn mà, nghe lời em có được không?

Sau đó là biệt tích. Tắt điện thoại. Mà cũng có thể là vứt mẹ cái SIM vô bãi rác rồi. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

Một tuần sau con khỉ mò về. Mở cửa số, lại thấy nó đứng trên nhánh cây phượng.

Ngày xưa ở nhà quê, ông còn là một cậu bé. Cậu ta nuôi một con khỉ. Lúc mới đem về nó rất láu lỉnh. Tụi nhỏ hái trái trứng cá cho nó, nó bốc lia lịa nhưng chỉ để dành hai bên má. Khi tụi nhỏ đi rồi, mới lấy ra ăn.

Nó luẩn quẩn trong nhà được vài bữa rồi biến mất. Khu vườn nhỏ sau nhà biến thành cái nhà trẻ. Cây trái trong vườn là đồ chơi của nó. Xoài non rụng đầy đất, khế bị vặt cả nhánh. Người cha rượt đuổi. Nó nhe răng cười. Ông để sẵn chiếc roi mây đầu giường, đợi nó về.

Những tuần sau đó, nó khám phá ra nhiều nhà trẻ kế bên. Nó nghĩ rằng mình đang sống trong vườn Địa Đàng.

Đu đủ xanh, mận chín, mít non…tất cả đều bị cắn nham nhở vứt la liệt trên mặt đất. Người cha ném roi mây đi, lấy cái ná mọi trên gác bếp xuống.

Xế chiều, con khỉ trở về. Nó ngồi trên nóc nhà. Người cha giương cung, bắn một phát. Nó né được. Phát thứ hai nó chụp được mũi tên. Vậy mà nó không bỏ chạy. Có lẽ nó không biết đó là trò gì và rất tò mò muốn xem. Phát tên thứ ba cắm sâu vô ngực. Con khỉ lăn từ trên nóc nhà xuống. Lăn theo mái tranh rất dốc nên cú rớt rất mạnh. Nó co giật mấy cái. Máu đẫm ướt ngực.

Khi cậu bé chạy đến thì nó nhìn cậu ta. Một đôi mắt rất thơ ngây. Không hề thấy có một chút oán trách nào, một chút giận dữ nào. Chỉ thấy một nét buồn nhẹ như sương khói, lan toả rất chậm, rất mơ hồ trong tâm trí, ngân dài từ phút giây ấy cho tới những năm tháng về sau này… và cho tới bây giờ, khi ông đã bước qua nửa bên kia của đời người, đã gặp một con khỉ khác, thường hiện ra trên cành cây phượng bên cửa số nhà ông, và thỉnh thoảng hoá thân thành một cô gái trẻ ở quán cà phê SDT mà ông hay đến. Tiếp tục đọc